Học cách tha thứ...

Thứ tư - 14/07/2010 12:43
Chiều nay nỗi buồn lại ghé vào thăm nó trong một cơn mưa tầm tã. Lần này nỗi buồn mang hình dáng 1 người đồng nghiệp của nó. Nó đã tự nhủ mình từ nay sẽ im lặng trước mọi khó khăn, im lặng trước sự biến đổi của cái thế giới hỗn độn này. Nhưng đến hôm nay nó không thể im lặng với nỗi buồn của chính mình...
Học cách tha thứ...
Nó không kể lể, không thanh minh hay giải thích bất cứ điều gì. Nó cũng không giận dữ, không gầm gừ, không hét lên như cái cách mà nó vẫn thường phản ứng khi cảm thấy kinh ngạc, oan ức. Cuộc sống đã dạy nó rằng đôi lúc cần im lặng trong những tình huống như thế này.

Thật sự mà nói, sự việc vừa qua quả là một đòn khá mạnh đánh vào tâm hồn đang tìm kiếm sự bình yên của nó. Vậy mà nó không làm gì, không nói gì và cũng không phản ứng gì trước hành động đó. Nó biết người đứng bên ngoài giật dây mọi chuyện không phải chị mà là một đồng nghiệp khác của nó. Mà cho dù là chị thì nó cũng chẳng buồn phiền đến vậy vì chị không thân thiết và cũng chẳng phải là người mà nó yêu mến. Nó chỉ buồn vì nếu chị suy nghĩ thấu đáo hơn 1 chút, tỉnh táo hơn 1 chút thì làm sao người khác có thể biến chị thành con rối làm hỏng cố gắng của chị và cả nó nữa....

Vậy là những cố gắng nỗ lực trong 1 năm vừa qua của nó đã tan tành mây khói chỉ vì 1 câu nói. Nó hơi bất ngờ 1 chút vì chị chính là người đưa ra đề xuất đầy tính ganh đua ấy. Có lẽ khi làm điều đó chị đã không nghĩ đến sự vất vả mấy ngày trời của nó để thực hiện giúp chị 1 tiết chuyên đề mà không nhận được bất cứ lời cảm ơn nào từ chị. Nhưng nó đâu quan tâm đến điều nhỏ nhặt đó, vậy mà hôm nay chị lại khiến nó cảm thấy coi thường chị quá đỗi . Nó đã từng cười rằng " ai cũng có thể làm điều đó với nó nhưng hình như không nên có chị..."

Thật ra, nó thừa biết kẻ "đâm sau lưng" nó trong chuyện này là ai nhưng nó vẫn im lặng. Không thù hằn nhưng cũng chẳng thể nở 1 nụ cười giả tạo trước mặt người đó. Nếu như là nó của trước đây có lẽ nó đã hùng hục chạy đến trước mặt người đó đôi co, 3 mặt 1 lời và làm rùm beng mọi thứ cho đến khi nào phân rõ trắng đen mới thôi. Nhưng giờ đây, sau những va vấp. Cái tôi của nó bắt đầu thu lại, nhỏ bé và sợ sệt mọi thứ. Nó không cần phải nói chuyện với người đó nữa, nói chính xác có lẽ họ cũng không đủ dũng khí nói chuyện với nó sau khi đã gây ra tất cả những điều này.

Giờ đây mọi chuyện cũng đã rồi. Nó không muốn người đó lại tiếp tục làm tổn thương 1 người bạn mà nó yêu quý. Nó muốn bình yên, muốn được mọi người tôn trọng sự yên tĩnh của nó. Nó sẽ cố gắng tha thứ cho tất cả những gì mà họ làm. Chỉ cần đừng đến gần nó, đừng nói chuyện với nó, đừng cười với nó và đừng làm tổn thương người bạn của nó thế là đủ rồi....

Tác giả bài viết: thanhhao

Nguồn tin: - Thanh Hảo -

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây