Phút nhìn lại mình: 3 - Khởi đầu câu chuyện

Thứ năm - 06/03/2008 21:02
Phút nhìn lại mình, phần 3: Khởi đầu câu chuyện
Phút nhìn lại mình: 3 - Khởi đầu câu chuyện



Đăng bởi : Conmatdo
trên host : Nowupload.com
Người đọc: Minh Trung, Nam Trung, Thùy Dương, Nhật Khanh, Ái Hòa
NXB: First New - NXB Trẻ TPHCM


Rời mái trường bước vào cuộc sống, một chàng trai, sau những khó khăn, thử thách dần trưởng thành với những mục đích đã đạt được. Anh làm việc không mệt mỏi và điều có ý nghĩa là anh đã tìm được niềm vui trong công việc. Công việc thực sự có một sức hút với anh. Cũng nhờ thế,  anh đã đạt được không ít thành quả khiến cho những nguời xung quanh rất thán phục>


Nhưng đến một ngày,  anh cảm thấy quá căng thẳng, bởi hầu như công việc ở công ty anh cứ liên tục tiếp diễn, không có điểm dừng. Bất kì vấn đề nào anh cũng muốn quan tâm đến bằng tất cả nhiệt huyết, song có những điều xảy ra không theo ý muốn của anh. Những hiểu lầm dẫn đến bất hoà với đồng nghiệp, những lần xung đột quan điểm với người yêu - khiến tình cảm rạn nứt dẫn đến cuộc chia tay mới đây…đã khiến anh thực sự mất phương hướng. Tình yêu đổ vỡ - anh mất đi nguồn động viên lớn nhất của mình.  Điều này đã ảnh hưởng rất lớn đến anh, trong suy nghĩ riêng cũng như trong công việc.


Chàng trai không thể lí giải được điều gì đang xảy đến với mình. Nhiều đêm không ngủ, mọi nghĩ suy trăn trở trong anh chỉ xoay quanh câu hỏi : ”Tại sao?”. Tại sao có những sự việc anh chắc chắn nó sẽ diễn biến như thế, nhưng cuối cùng không thể làm anh hài lòng?. Sự tự tin trong anh không mất đi, nhưng anh không tìm ra đâu là hướng đi đúng. Anh cảm thấy hình như mình còn thiếu một điều gì đó - một điều rất quan trọng.


Những khi ngồi lại một mình,  trong anh lại xuất hiện những suy nghĩ mâu thuẫn. Anh chợt thấy mình là một người xa lạ - một người mà chính anh cũng không thích - nhưng cái tôi của anh đã ngăn cản không cho anh nhìn rõ và thừa nhận điều đó. Những mâu thuẫn nội tại cùng với các sự cố không thể khắc phục được trong cuộc sống đã khiến anh trở nên trầm lặng hẳn. Tuy nhiên,  trong thâm tâm, anh biết đó chỉ là một sự “tự vệ” tạm thời, chứ không phải là bản chất thật luôn hướng ngoại, tích cực của mình.


Nhưng dần dần, anh nhận ra vấn đề đã trở nên nghiêm trọng hơn anh tưởng: sự sáng tạo và năng động vốn có trong anh đã giảm đi rất nhiều. Từ lúc nào không hay, anh đã mắc phải chứng trầm cảm - hậu quả của những đêm dài không ngủ, trăn trở nghĩ suy. Anh không biết phải khắc phục, tự điều chỉnh như thế nào hoặc phải bắt đầu lại từ đâu?.


“Mình đang thật sự cần điều gì đây? - Anh trăn trở - Liệu mình có đòi hỏi quá nhiều không, khi vừa muốn được thành công, lại cũng vừa muốn tìm kiếm sự bình yên và hạnh phúc trong tâm hồn?Không biết có ai đó cùng lúc đạt được cả hai điều này không?Nếu có thì người đó quả thật may mắn vì có được một cuộc sống trọn vẹn như vậy!”.


“Mình phải sớm thoát khỏi tình trạng này –Anh tự nhủ - Nếu kéo dài, hậu quả sẽ khó lường trước. Phải có ai đó thật từng trải mới có cách lí giải những mâu thuẫn trong cuộc sống - như những gì mình đang gặp - mới có thể giúp được mình”. Anh bỗng thấy phấn chấn khi tiếp tục theo đuổi dòng suy nghĩ:  “Liệu có ai đó làm được như vậy không?Và làm sao biết được người đó ở đâu?Mà nếu gặp được thì không biết họ có sẵn lòng chia sẻ những bí quyết quý báu đó với một người lạ như mình không?”


Bất chợt anh nhớ đến một người mà trong một lần tình cờ đã giúp một người bạn của anh giải quyết một tình huông khó xử khiến anh nhớ mãi. Về sau, anh mới biết được ông là một bác sĩ, hình như là bác sĩ tâm lí. Thỉnh thoảng, anh cũng có trò chuyện cùng ông. Sự hiểu biết, vốn sống phong phú và phong thái trẻ trung của ông khiến anh thầm cảm phục. Ngoài công việc chính,  ông còn giảng dạy ở nhiều nơi và đôi khi cũng dành thời gian tham gia các trận đá bóng với sinh viên của mình. Anh từng nghe mọi người nói rất nhiều về ông.  Ông trầm tĩnh, sâu sắc, hiểu biết nhiều về cuộc sống và có óc hài hước.  Đó thật sự là một người đáng tin cậy. Thế nên,  ông luôn luôn được mọi người quý trọng. Dường như,  ông đang nắm giữ trong tay mọi điều tuyệt vời nhất của cuộc sống: có những mối quan hệ tốt đẹp, một gia đình hạnh phúc và một công việc ý nghĩa.


Bất cứ ai đã từng tiếp xúc hoặc trò chuyện với ông đều cảm nhận được tinh thần lạc quan và yêu đời của ông. Hình như ông có khả năng tạo ra niềm vui cho những người xung quanh và cho chính mình. Chàng trai cảm nhận một cách mạnh mẽ rằng ông có thể chính là chỗ dựa tinh thần của anh lúc này.


Dù được biết về ông khá rõ nhưng anh lại chưa bao giờ trò chuyện nhiều với ông. Trong những lần gặp gỡ,  anh thường chỉ trao đổi xung quanh các vấn đề thời sự và công việc, hiếm khi anh đề cập với ông về đề tài cuộc sống. Tuy còn chút hoài nghi trong lòng, anh vẫn quyết định tìm gặp vị bác sĩ đặc biệt nọ và bắt đầu cuộc khám phá của mình.


Chàng trai cảm nhận được ngay không khí ấm áp và thoải mái khi bước vào nhà ông bác sĩ. Ngôi nhà giản dị nhưng được thiết kế rất thẩm mĩ và mang một phong cách riêng. Chính giữa phòng khách là bộ ghế gỗ xinh xắn, bên cạnh là một kệ sách được thiết kế độc đáo. Lướt mắt qua gáy sách, anh nhận ra tên những tác phẩm văn học nổi tiếng cùng với các cuốn sách về tâm lí, cuộc sống và một bộ từ điển. Những vật lưu niệm nhỏ xinh được đặt xen kẽ giữa các ngăn kệ;có lẽ đó là những kỉ niệm từ những chuyến đi dạy ở nước ngoài của ông. Bên cạnh bộ bàn ghế là một không gian mở tràn ngập ánh sáng tự nhiên;một vài chậu cây cảnh dẫn ra thảm cỏ xanh với vườn hoa xinh xắn. Gió mát từ ngoài thổi nhẹ vào phòng khách thật dễ chịu.


Ông bác sĩ vui vẻ mời anh ngồi rồi tự tay pha hai tách cà phê nóng và một bình trà. Chờ một lúc cho thật thoải mái, tự nhiên, chàng trai mới bắt đầu bày tỏ mối quan tâm của mình. Anh ngập ngừng:


 - Tuy đã được biết về chú khá nhiều nhưng thỉnh thoảng cháu mới có dịp trò chuyện với chú. Cháu từng mong sẽ có một ngày được trò chuyện với chú lâu hơn. Cháu tự hỏi không biết việc cháu đường đột tới đây có làm phiền chú không vì cháu biết thời gian với chú là rất quý.


Người bác sĩ nhìn anh mỉm cười:


 - Thật sự mới gặp cháu đôi lần nhưng chú cũng rất mến cháu. Hôm nay là ngày nghỉ và chú cũng chưa có dự định gì, cháu đến chơi cũng đúng lúc đấy. Cháu cứ ở đây trò chuyện với chú.  Đừng ngại gì cả. Cháu có điều gì cần tâm sự phải không?


Sau một lúc phân vân, chàng trai đi vào vấn đề:


 - Cháu muốn hỏi điều này.  Điều gì đã thật sự giúp chú đạt được nhiều thành công đến thế, cả trong công việc và cuộc sống riêng?


Ông mỉm cười hỏi:


 - Ý cháu muốn hỏi về thành công bề ngoài hay ở bên trong?


Chàng trai thành thực:


 - Cháu cũng không rõ nữa….


 - Thú vị đấy! Điều đó chứng tỏ cháu cũng khá nhạy cảm với những cái mới. Rồi cháu sẽ còn ngạc nhiên khi biết rằng hầu hết những thành công đều bắt nguồn từ bên trong bản thân mỗi người. Và chú cũng hi vọng cháu sẽ hiểu, rằng thành công bên trong mới đúng là thành công thực sự và quan trọng nhất. Cung không khó khăn gì lắm để đạt được điều đó, nếu không muốn nói là rất dễ. Và khi đạt được rồi, cháu có thể tìm thấy niềm vui ở mọi nơi, cuộc sống của cháu lúc ấy sẽ trở nên thú vị.


Lắng nghe và cảm nhận, chàng trai tin rằng mình đã gặp được đúng người. Những gì ông nói chính là những điều anh đang trăn trở trong lòng. Chàng trai bắt đầu bộc bạch những vấn đề đang gặp phải.


Người bác sĩ cười cảm thông:


 - Trước đây, mỗi khi cảm thấy không hài lòng về bản thân là chú lại tự làm cho mọi viêc xung quanh mình trở nên rối rắm. Chú tự đánh giá thấp những điều mình đã làm được. Rồi tự nhiên chú trở nên khắt khe với chính mình và dễ cáu gắt với những người xung quanh.


Thế đấy!Cuối cùng chú chẳng thể nào kiếm đâu ra thời gian dành cho vợ con, bạn bè,   đồng nghiệp và những người thân khác. Có thể cháu không tin nhưng chú đã từng là người sống chết vì công việc đấy, theo kiểu tham công tiếc việc ấy mà.


 - Nhưng sau đó chú đã thay đổi hoàn toàn phải không?


 - Đúng thế!Dần dần chú đã học được cách tự quan tâm đến bản thân mình tốt hơn. Chú cũng hiểu ra được rất nhiều điều .  Đầu tiên là về những người tham công tiếc việc. Họ - cũng như chú - thường cho là mình đang sống rất tốt. Nhưng thật ra học đang dần tự đánh mất mình bởi cách làm việc như thế. Quá bận rộn, họ không còn tìm đâu ra thời gian và tâm trí để nghĩ đến bản thân, nói chi đến người khác.


Rồi có một số người chỉ thích làm và làm. Vấn đề của học là lẫn lộn giữa việc làm và kết quả. Không phải cứ làm nhiều là thu được kết qủa tốt. Họ muốn dùng sự bận rộn để chứng minh cho người khác thấy là mình đang thành công. Nhưng nếu nhìn cho thấu đáo thì sẽ thấy là đa phần những gì họ làm lại không phải là cần thiết.


Những người này đã bỏ qua một điều gì rất quan trọg, rằng thật ra,  để kiểm soát được cuộc đời, trước hết, phải học cách kiểm soát bản thân.


Chàng trai hỏi lại:


 - Ý của chú là càng kiểm soát tốt con người bên trong thì chúng ta càng có cơ hội sống vui và tận hưởng những gì mình có?


Người bác sĩ tán thành:


 - Đúng đấy! Điều đó không những giúp chấu đạt được nhiều thành công hơn trong cuộc sống mà còn đem lại cho cháu sự thanh thản trong tâm hồn .


Chàng trai không giấu vẻ nghi ngại:


 - Nhưng có thật là chỉ đơn giản như thế không chú?


 - Cháu nghi ngờ cũng đúng thôi. Nhưng bí quyết lại thực tế và đơn giản như vậy đó. Thực hiện được điều này không những sẽ tốt cho bản thân mình mà còn cho mọi người xung quanh. Chắc cháu chưa nghĩ đến điều này:


Quan tâm đến công việc, cuộc sống nên đi cùng với việc biết quan tâm đến bản thân mình.  Đó cũng chính là cách cảm nhận cuộc sống tốt nhất.


 - Hãy tạm quên đi thực trạng rối ren của cuộc sống, chúng ta sẽ quay lại sau. Bây giờ chúng ta hãy tập trung tìm hiểu cái tôi nhé.


Rời mái trường bước vào cuộc sống, một chàng trai, sau những khó khăn, thử thách dần trưởng thành với những mục đích đã đạt được. Anh làm việc không mệt mỏi và điều có ý nghĩa là anh đã tìm được niềm vui trong công việc. Công việc thực sự có một sức hút với anh. Cũng nhờ thế,  anh đã đạt được không ít thành quả khiến cho những nguời xung quanh rất thán phục.

Nhưng đến một ngày,  anh cảm thấy quá căng thẳng, bởi hầu như công việc ở công ty anh cứ liên tục tiếp diễn, không có điểm dừng. Bất kì vấn đề nào anh cũng muốn quan tâm đến bằng tất cả nhiệt huyết, song có những điều xảy ra không theo ý muốn của anh. Những hiểu lầm dẫn đến bất hoà với đồng nghiệp, những lần xung đột quan điểm với người yêu-khiến tình cảm rạn nứt dẫn đến cuộc chia tay mới đây…đã khiến anh thực sự mất phương hướng. Tình yêu đổ vỡ-anh mất đi nguồn động viên lớn nhất của mình.  Điều này đã ảnh hưởng rất lớn đến anh, trong suy nghĩ riêng cũng như trong công việc.

Chàng trai không thể lí giải được điều gì đang xảy đến với mình. Nhiều đêm không ngủ, mọi nghĩ suy trăn trở trong anh chỉ xoay quanh câu hỏi : ”Tại sao?”. Tại sao có những sự việc anh chắc chắn nó sẽ diễn biến như thế, nhưng cuối cùng không thể làm anh hài lòng?. Sự tự tin trong anh không mất đi, nhưng anh không tìm ra đâu là hướng đi đúng. Anh cảm thấy hình như mình còn thiếu một điều gì đó-một điều rất quan trọng.

Những khi ngồi lại một mình,  trong anh lại xuất hiện những suy nghĩ mâu thuẫn. Anh chợt thấy mình là một người xa lạ-một người mà chính anh cũng không thích-nhưng cái tôi của anh đã ngăn cản không cho anh nhìn rõ và thừa nhận điều đó. Những mâu thuẫn nội tại cùng với các sự cố không thể khắc phục được trong cuộc sống đã khiến anh trở nên trầm lặng hẳn. Tuy nhiên,  trong thâm tâm, anh biết đó chỉ là một sự “tự vệ” tạm thời, chứ không phải là bản chất thật luôn hướng ngoại, tích cực của mình.

Nhưng dần dần, anh nhận ra vấn đề đã trở nên nghiêm trọng hơn anh tưởng: sự sáng tạo và năng động vốn có trong anh đã giảm đi rất nhiều. Từ lúc nào không hay, anh đã mắc phải chứng trầm cảm-hậu quả của những đêm dài không ngủ, trăn trở nghĩ suy. Anh không biết phải khắc phục, tự điều chỉnh như thế nào hoặc phải bắt đầu lại từ đâu?.

“Mình đang thật sự cần điều gì đây?-Anh trăn trở-Liệu mình có đòi hỏi quá nhiều không, khi vừa muốn được thành công, lại cũng vừa muốn tìm kiếm sự bình yên và hạnh phúc trong tâm hồn?Không biết có ai đó cùng lúc đạt được cả hai điều này không?Nếu có thì người đó quả thật may mắn vì có được một cuộc sống trọn vẹn như vậy!”.

“Mình phải sớm thoát khỏi tình trạng này –Anh tự nhủ-Nếu kéo dài, hậu quả sẽ khó lường trước. Phải có ai đó thật từng trải mới có cách lí giải những mâu thuẫn trong cuộc sống-như những gì mình đang gặp-mới có thể giúp được mình”. Anh bỗng thấy phấn chấn khi tiếp tục theo đuổi dòng suy nghĩ:  “Liệu có ai đó làm được như vậy không?Và làm sao biết được người đó ở đâu?Mà nếu gặp được thì không biết họ có sẵn lòng chia sẻ những bí quyết quý báu đó với một người lạ như mình không?”

Bất chợt anh nhớ đến một người mà trong một lần tình cờ đã giúp một người bạn của anh giải quyết một tình huông khó xử khiến anh nhớ mãi. Về sau, anh mới biết được ông là một bác sĩ, hình như là bác sĩ tâm lí. Thỉnh thoảng, anh cũng có trò chuyện cùng ông. Sự hiểu biết, vốn sống phong phú và phong thái trẻ trung của ông khiến anh thầm cảm phục. Ngoài công việc chính,  ông còn giảng dạy ở nhiều nơi và đôi khi cũng dành thời gian tham gia các trận đá bóng với sinh viên của mình. Anh từng nghe mọi người nói rất nhiều về ông.  Ông trầm tĩnh, sâu sắc, hiểu biết nhiều về cuộc sống và có óc hài hước.  Đó thật sự là một người đáng tin cậy. Thế nên,  ông luôn luôn được mọi người quý trọng. Dường như,  ông đang nắm giữ trong tay mọi điều tuyệt vời nhất của cuộc sống: có những mối quan hệ tốt đẹp, một gia đình hạnh phúc và một công việc ý nghĩa.

Bất cứ ai đã từng tiếp xúc hoặc trò chuyện với ông đều cảm nhận được tinh thần lạc quan và yêu đời của ông. Hình như ông có khả năng tạo ra niềm vui cho những người xung quanh và cho chính mình. Chàng trai cảm nhận một cách mạnh mẽ rằng ông có thể chính là chỗ dựa tinh thần của anh lúc này.

Dù được biết về ông khá rõ nhưng anh lại chưa bao giờ trò chuyện nhiều với ông. Trong những lần gặp gỡ,  anh thường chỉ trao đổi xung quanh các vấn đề thời sự và công việc, hiếm khi anh đề cập với ông về đề tài cuộc sống. Tuy còn chút hoài nghi trong lòng, anh vẫn quyết định tìm gặp vị bác sĩ đặc biệt nọ và bắt đầu cuộc khám phá của mình.

Chàng trai cảm nhận được ngay không khí ấm áp và thoải mái khi bước vào nhà ông bác sĩ. Ngôi nhà giản dị nhưng được thiết kế rất thẩm mĩ và mang một phong cách riêng. Chính giữa phòng khách là bộ ghế gỗ xinh xắn, bên cạnh là một kệ sách được thiết kế độc đáo. Lướt mắt qua gáy sách, anh nhận ra tên những tác phẩm văn học nổi tiếng cùng với các cuốn sách về tâm lí, cuộc sống và một bộ từ điển. Những vật lưu niệm nhỏ xinh được đặt xen kẽ giữa các ngăn kệ;có lẽ đó là những kỉ niệm từ những chuyến đi dạy ở nước ngoài của ông. Bên cạnh bộ bàn ghế là một không gian mở tràn ngập ánh sáng tự nhiên;một vài chậu cây cảnh dẫn ra thảm cỏ xanh với vườn hoa xinh xắn. Gió mát từ ngoài thổi nhẹ vào phòng khách thật dễ chịu.

Ông bác sĩ vui vẻ mời anh ngồi rồi tự tay pha hai tách cà phê nóng và một bình trà. Chờ một lúc cho thật thoải mái, tự nhiên, chàng trai mới bắt đầu bày tỏ mối quan tâm của mình. Anh ngập ngừng:

- Tuy đã được biết về chú khá nhiều nhưng thỉnh thoảng cháu mới có dịp trò chuyện với chú. Cháu từng mong sẽ có một ngày được trò chuyện với chú lâu hơn. Cháu tự hỏi không biết việc cháu đường đột tới đây có làm phiền chú không vì cháu biết thời gian với chú là rất quý.

Người bác sĩ nhìn anh mỉm cười:

- Thật sự mới gặp cháu đôi lần nhưng chú cũng rất mến cháu. Hôm nay là ngày nghỉ và chú cũng chưa có dự định gì, cháu đến chơi cũng đúng lúc đấy. Cháu cứ ở đây trò chuyện với chú.  Đừng ngại gì cả. Cháu có điều gì cần tâm sự phải không?

Sau một lúc phân vân, chàng trai đi vào vấn đề:

- Cháu muốn hỏi điều này.  Điều gì đã thật sự giúp chú đạt được nhiều thành công đến thế, cả trong công việc và cuộc sống riêng?

Ông mỉm cười hỏi:

- Ý cháu muốn hỏi về thành công bề ngoài hay ở bên trong?

Chàng trai thành thực:

- Cháu cũng không rõ nữa….

- Thú vị đấy! Điều đó chứng tỏ cháu cũng khá nhạy cảm với những cái mới. Rồi cháu sẽ còn ngạc nhiên khi biết rằng hầu hết những thành công đều bắt nguồn từ bên trong bản thân mỗi người. Và chú cũng hi vọng cháu sẽ hiểu, rằng thành công bên trong mới đúng là thành công thực sự và quan trọng nhất. Cung không khó khăn gì lắm để đạt được điều đó, nếu không muốn nói là rất dễ. Và khi đạt được rồi, cháu có thể tìm thấy niềm vui ở mọi nơi, cuộc sống của cháu lúc ấy sẽ trở nên thú vị.

Lắng nghe và cảm nhận, chàng trai tin rằng mình đã gặp được đúng người. Những gì ông nói chính là những điều anh đang trăn trở trong lòng. Chàng trai bắt đầu bộc bạch những vấn đề đang gặp phải.

Người bác sĩ cười cảm thông:

- Trước đây, mỗi khi cảm thấy không hài lòng về bản thân là chú lại tự làm cho mọi viêc xung quanh mình trở nên rối rắm. Chú tự đánh giá thấp những điều mình đã làm được. Rồi tự nhiên chú trở nên khắt khe với chính mình và dễ cáu gắt với những người xung quanh.

Thế đấy!Cuối cùng chú chẳng thể nào kiếm đâu ra thời gian dành cho vợ con, bạn bè,   đồng nghiệp và những người thân khác. Có thể cháu không tin nhưng chú đã từng là người sống chết vì công việc đấy, theo kiểu tham công tiếc việc ấy mà.

- Nhưng sau đó chú đã thay đổi hoàn toàn phải không?

- Đúng thế!Dần dần chú đã học được cách tự quan tâm đến bản thân mình tốt hơn. Chú cũng hiểu ra được rất nhiều điều .  Đầu tiên là về những người tham công tiếc việc. Họ-cũng như chú-thường cho là mình đang sống rất tốt. Nhưng thật ra học đang dần tự đánh mất mình bởi cách làm việc như thế. Quá bận rộn, họ không còn tìm đâu ra thời gian và tâm trí để nghĩ đến bản thân, nói chi đến người khác.

Rồi có một số người chỉ thích làm và làm. Vấn đề của học là lẫn lộn giữa việc làm và kết quả. Không phải cứ làm nhiều là thu được kết qủa tốt. Họ muốn dùng sự bận rộn để chứng minh cho người khác thấy là mình đang thành công. Nhưng nếu nhìn cho thấu đáo thì sẽ thấy là đa phần những gì họ làm lại không phải là cần thiết.

Những người này đã bỏ qua một điều gì rất quan trọg, rằng thật ra,  để kiểm soát được cuộc đời, trước hết, phải học cách kiểm soát bản thân.

Chàng trai hỏi lại:

- Ý của chú là càng kiểm soát tốt con người bên trong thì chúng ta càng có cơ hội sống vui và tận hưởng những gì mình có?

Người bác sĩ tán thành:

- Đúng đấy! Điều đó không những giúp chấu đạt được nhiều thành công hơn trong cuộc sống mà còn đem lại cho cháu sự thanh thản trong tâm hồn .

Chàng trai không giấu vẻ nghi ngại:

- Nhưng có thật là chỉ đơn giản như thế không chú?

- Cháu nghi ngờ cũng đúng thôi. Nhưng bí quyết lại thực tế và đơn giản như vậy đó. Thực hiện được điều này không những sẽ tốt cho bản thân mình mà còn cho mọi người xung quanh. Chắc cháu chưa nghĩ đến điều này:

Quan tâm đến công việc, cuộc sống nên đi cùng với việc biết quan tâm đến bản thân mình.  Đó cũng chính là cách cảm nhận cuộc sống tốt nhất.

- Hãy tạm quên đi thực trạng rối ren của cuộc sống, chúng ta sẽ quay lại sau. Bây giờ chúng ta hãy tập trung tìm hiểu cái tôi nhé.



Tác giả bài viết: Conmatdo

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

global block new comment
Góc thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây