ĐỊNH MỆNH - Vũ Đoàn Bảo Long

Thứ sáu - 15/10/2010 00:18
Ngoại bệnh. Trong nhà nhiều người lắm, giọng đọc kinh cứ rì rầm. Ngoại bảo nó đến ngồi bên. Bàn tay bé xíu của nó cầm bàn tay chai sần của ngoại lắc lắc, rồi thiếp đi lúc nào không biết. Khi tỉnh dậy, nó thảng thốt: Ngoại ơi!

Gần hai mươi năm sau, như định mệnh, mẹ cũng bị ung thư như ngoại.

Nó cầm bàn tay gầy gò của mẹ: Mẹ ơi, con không ngủ quên đâu!

Tác giả bài viết: muarung

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Sherry

    phải rồi.định mệnh ko có lỗi.cố lên nhé!chúc bạn luôn bình an

      Sherry   29/10/2010 20:56

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

global block new comment
Góc thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây