yêu thương nhạt màu

Thứ ba - 09/12/2008 02:28
Đôi khi chỉ vì những thói quen nho nhỏ, chút tự ái trẻ con cũng đủ khiến cho yêu thương nhạt màu...

Tình yêu vừa gần mà vừa xa, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Lúc mới yêu tất cả tình cảm rất tự nhiên được dồn cả cho người đó mà không hề tính toán, không hề e ngại không nề hà việc có dồn bản thân vào góc nào đó khó khăn đi nữa, vì đó là lúc tình yêu mới chớm nở.


Khi hai bên đều dành cho nhau những thứ tốt đẹp nhất, đầy đặn nhất đó là khi tình cảm đang độ chín. Lúc này hai bên đều yêu thương và tôn trọng lẫn nhau. Luôn muốn tìm hiểu xem đối phương thích gì, yêu gì, ghét gì và những thói quen tưởng chừng như đơn thuần nhất cũng được đưa vào tầm ngắm.


Đang êm ấm là thế nhưng như một người ăn no chiếc áo rồi sẽ chật. Cảm giác bị kiểm soát và mất tự do càng ngày càng lên ngôi. Lúc này cả hai có lẽ đều muốn có một thứ gì đó riêng tư, không phụ thuộc, không phải lo lắng xem người kia có thích hay không. Muốn được bay nhảy và liếc nhìn những người khác giới khác mà chẳng lo người ấy của mình sẽ cau mày, nhăn mặt hoặc hờn dỗi. Hoặc người ta thấy đã là người yêu lâu ngày rồi việc gì phải câu nệ tiểu tiết, còn nhiều việc quan trọng hơn đang chờ phía trước. Để rồi người đó dần quên đi những ngày kỉ niệm, những bó hoa và cả những tin nhắn chúc ngủ ngon đơn giản nhưng chứa đầy tình cảm.

Yêu thương đang nhạt mầu.


Cái mầu rực rỡ của tình yêu khi quá nóng sẽ cần nhạt đi một chút để hòa hợp với cả hai chuẩn bị cho những bước tiếp theo dần vào quy luật. Thế nhưng giai đoạn nhạt mầu này lại quá “nguy hiểm” cho cả hai bên, nếu cái tôi của mỗi người đều quá lớn, lớn đến nỗi không bên nào chịu nhường bên nào thì yêu thương sẽ vỡ. Sẽ là một cuộc chia tay ồn ào hoặc lặng lẽ chìm vào quá khứ không lời. Như bong bóng nước mong manh chỉ cần một người nào đó vô ý chạm nhẹ vào nó, nó sẽ vỡ, sẽ tan biến. Dấu tích của nó chỉ là những giọt nước li ti đau đớn rồi cũng dần trôi vào quên lãng, chỉ để lại chút nào đó trong đáy con tim mà thôi.


Yêu là thế.


Bạn đành lòng vì chút nhạt mầu của con tim mà bỏ lỡ người sẽ nắm tay bạn cùng bạn đi suốt cuộc đời hay sao?


Bạn đành lòng vì chút tự ái trẻ con mà hờn dỗi trong câm lặng cho đến khi giọt nước mắt tràn ra khỏi khóe mi để rồi đi vào dĩ vãng chẳng một lời chia tay hay sao?


Bạn đành lòng vì chút thờ ơ, chút công việc, chút bề bộn cá nhân để rồi bỏ quên một bàn tay đang chờ bạn sưởi ấm, một tình yêu đang chờ bạn đốt nóng hay sao?


Bạn đành lòng vì chút nhạt mầu của tình yêu mà bỏ đi cả một trái tim, một người bạn thương yêu và cũng hết lòng yêu thương bạn, bạn đành lòng để tình yêu mà bạn đã từng nâng niu và trân trọng trở thành giang dở hay sao? Bạn đành lòng hay sao?


Bạn! Đừng để yêu thương nhạt mầu.

Tác giả bài viết: conmatdo

Nguồn tin: kẽnh.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây