Thu, em và anh

Thứ bảy - 30/10/2010 22:16
Trời cuối thu

Se se lạnh

Gió thổi man mác

Lá đỏng đảnh rời cây
Thu, em và anh
Kiêu hãnh vươn theo cánh gió

Mưa bụi nhè nhẹ lướt

Phủ từng hạt như ngọc xuống khắp nơi

Phủ xuống mặt sông tạo thành những vòng tròn đồng tâm mở rộng bất tận



Em ngồi bên cửa sổ

Hướng mặt ra phía trời xa

Đón chút gió miên man vỗ về đôi má phúng phính anh hay nhéo



Nhớ anh

Nhớ đôi vai anh

Nhớ khoảng lưng rộng lớn em hay úp mặt vào mỗi lần ngồi sau anh chở

Nhớ những chiều 2 đứa đạp xe đi dạo

Dọc những ngồi biệt thự lớn

Gió - mưa và lá như cuộn tròn bay khắp con đường 2 đứa đi qua

Rồi dừng lại bên sông

Ngắm nhìn thành phố ở một góc rất nhỏ

Nói, hát và cười



Có lẽ chỉ có Trúc Đường

Nhẹ nhàng, chậm rãi

Mới cho em và anh những chiều thu đẹp đến vậy

Không ồn ào, không khói bụi

Không khí đậm chất của những mùa hoa sữa Hà thành



Trời lạnh quá anh

Đồng Nai trở lạnh khi em về

Ngồi co ro nghe nhạc

Trong khi anh đang ngồi uống trà ở miền sông nước xa xôi - một mình

Những tin nhắn chỉ làm chúng ta nhớ nhau thêm

Muốn chạy quá đỗi đến bên anh

Ôm lấy cái lò sưởi ấm áp của em

Để đêm không quá dài và quá đơn lẻ



Thứ 2 này Trúc Đường mới lại có đôi

Em mới lại là gối ôm mụp của ai đó



Thu man mác đợi đông về

Những ngày tháng mười sắp qua

Cho không khí của tháng mười một đến

Em thích những tháng cuối năm

Đó là những khoảnh khắc em muốn được yêu thương nhất

Muốn được ôm trong một vòng tay ấm



Ngủ đi anh

Cho đêm chóng qua

Cho ngày nhanh tới

Cho mình sớm gặp nhau



Thèm quá đỗi được cuộn mình trong vòng tay anh...

Tác giả bài viết: peheo2908

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây