Sóng khóc

Thứ hai - 18/04/2011 15:34
EM - BỜ CÁT ÊM TRẢI DÀI XA TÍT: Tôi sinh ra và lớn lên tại khu làng chài này. Cất tiếng khóc chào đời đã quen hít hà cái hương vị mằn mặn của sóng biển, quen với cái se lạnh của gió biển ùa về những buổi hoàng hôn thương nhớ.
Sóng khóc

Cái thú thời thơ bé được đặt chân lên bãi cát êm ái trước nhà dường như với tôi là điều tuyệt diệu nhất. Cảm giác từng ngón chân được ôm ấp, được những hạt cát mỏng manh bao lấy đôi lúc làm tâm hồn người trở nên thư thái, tạm quên đi với những phiền muộn, buồn đau mà cuộc đời vô tình gieo rắc. Chẳng biết thói quen ấy có từ lúc nào, và không biết tôi đã học được từ ai đó, cái cách đứng trầm ngâm hướng mắt ra đại dương mênh mông, mái tóc xõa dài bay bay cùng tiếng reo đùa của gió, và đôi chân trần vuốt ve từng hạt cát li ti êm diệu. Thích lắm những buổi chiều như thế! Mẹ từng bảo “Con gái mà thích ngắm hoàng hôn trên biển thì đa sầu đa cảm lắm!”. Tôi không phải là một người thi vị, cũng không dễ rơi nước mắt trong một tình huống lâm li nào đó, nhưng mỗi khi gặp chuyện không vui, dường như trên thế gian này, biển và cát là thấu hiểu tôi nhất. Biển rì rào đọc được những thông điệp từ đôi mắt rồi vỗ về bờ cát êm quấn lấy chân tôi như an ủi. Cuộc sống đôi khi không cần phải nói, đơn giản chỉ im lặng và lắng nghe vạn vật xung quanh, ta bỗng thấy lòng nhẹ nhàng và đau buồn, lo toan dần tan biến hẳn.

Vùng biển quê nghèo là nhân chứng cho không ít những biến chuyển trong tâm hồn tôi. Biển chứng kiến giờ phút tôi cất tiếng khóc đến với thế giới này. Biển êm đềm hát khúc ca li biệt ngày mẹ con tôi tiễn ba ra khơi, tung hoành giăng lưới trong vòng tay chở che của biển. Và chính biển đã tạo cơ hội cho tôi gặp anh - người làm bờ cát êm trong tôi xao xuyến. Tôi gặp anh trong một khung cảnh đẹp, biển đẹp, bờ cát trắng tinh khôi để nụ cười, đôi mắt của một người không quen làm tâm hồn tôi chao đảo. Anh giẫm lên cát nhẹ nhàng rồi ngồi cạnh bên tôi, chỉ cười mà không nói. Tay anh xốc từng nắm cát rồi buông thả nhè nhẹ để từng hạt tuột khỏi bàn tay, vô tình hay duyên cớ, anh chạm phải tay tôi, một cảm giác ấm áp lạ thường… Nói gì đi chứ? Sao anh không hỏi tôi điều gì cả? Anh không muốn biết lí do tôi ngồi trầm ngâm nơi đây? Hay chỉ đơn giản tên tôi là gì? Anh lặng yên như biển, còn tôi mềm mỏng e dè như bờ cát êm để cái chạm tay như sóng vỗ về cát, thấm vào, đọng lại để rồi sau quên lãng. Anh có như vậy không? Cuộc gặp gỡ đầu tiên như một phép màu, không một lời nói nhưng tôi và anh đã hiểu nhau tất cả… Bóng anh khuất dần theo buổi chiều ảm đạm trên sóng biển, tôi hướng mắt nhìn theo, khẽ gọi thầm tên anh “Hoàng tử của biển khơi”…

                ANH – SÓNG VỖ VỀ RU ÊM BỜ CÁT:

Khói bụi Sài Gòn làm tôi cảm thấy ghẹt thở. Sự xô bồ, bon chen đôi lúc làm con người ta thấy mệt và chán nản. Chắc vì thế mà tôi đồng ý ngay khi cậu Năm gửi thư bảo tôi về quê chơi cho thư giãn đầu óc. Quê ngoại hiện lên trong tôi chỉ là một nơi nào đó khá mờ nhạt. Vì từ lúc sinh ra đến giờ, lần cuối cùng tôi về quê là năm lên bốn tuổi. Cũng đã mười mấy năm rồi còn gì, quê hương chắc cũng đổi thay nhiều, nhưng tôi biết duy có một thứ mãi mãi không thay đổi - bờ biển xanh thẫm với bãi cát trắng đẹp lạ lùng một thời nuôi dưỡng tâm hồn cậu bé khi vừa lên bốn. Tôi yêu biển và nhất là những cơn sóng xô bờ rì rào như hoà ca một bài hát buồn da diết. Về quê, để tôi tìm về những kỉ niệm đã bị bỏ quên, để quên đi những giận hờn vụn vặt của mối tình đầu và để lắng đọng tâm hồn nghe biển hát. Xe cập bến, tôi đã ngửi thấy hương vị nồng nàn của muối biển, cảnh vật đã thay đổi quá nhiều, riêng biển vẫn một màu chung thủy vẹn nguyên. Nàng từng nói với tôi, nếu có thể, nàng ước sẽ tổ chức một đám cưới giản đơn trên bờ cát trắng có sóng biển dạt dào, có những cánh hải âu bay lượn. Nhìn xa xa nơi bờ cát trắng ngà, tôi nhớ nàng da diết. Người yêu bé nhỏ chốn thị thành của tôi, mối tình đầu cho tôi nhiều rung cảm. Không biết giờ này, nàng đang làm gì, có gọi thầm tên tôi khi thấy nhớ và có còn hờn dỗi hay đã tha thứ cho tôi? Thời gian và khoảng cách là liều thuốc chứng thực tình yêu hiệu quả nhất, nó như một cơn gió sẽ thổi tắt những ngọn lửa nhỏ và làm bùng lên những ngọn lửa lớn. Và có lẽ ý định xa nhau một thời gian sẽ giúp chúng tôi hiểu rõ tình cảm của chính mình, nên tiếp tục hay buông tay tìm một niềm vui mới. Chiều hoàng hôn trên biển tuyệt đẹp! Tôi không thích những phong cảnh lãng mạn được tả trong thi ca, nào là “dưới ánh chiều tà, tay trong tay, đi trên từng con sóng…”. Với tôi, một mình một cảnh là thú vị nhất! Nhưng không… Một cô gái nhỏ nhắn, mái tóc đen xõa dài, đôi mắt chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Cô ấy ngồi khoanh tay trước gối, làm phong cảnh tuyệt vời của tôi như một đoạn phim bị đứt đoạn. Cô ta đang nghĩ gì? Phải chăng cũng như tôi, lắng nghe biển hát…

Lê từng bước dài trên bờ cát êm ái, tôi cảm thấy như từng bước đi của mình có thể làm cô gái giật thót người và chạy đi bất cứ lúc nào. Nhưng em vẫn ngồi đấy, mắt vẫn xa xăm nhìn về phía biển. Em không nói và tôi như một kẻ vô hình. Tôi tiến lại, ngồi sát bên em nhưng người con gái vẫn không một chút phản ứng. Đôi lúc con người cũng thật khó hiểu, luôn cố trốn tránh và không dám đối mặt với sự thật trong công việc, trong chuyện tình cảm hay cụ thể như trong tình huống của tôi lúc này. Nắm những hạt cát bé nhỏ, tôi buông rơi chúng rồi cứ thế lại nắm chặt. Tôi muốn nói rằng “Trông em mềm mỏng và yếu đuối như những hạt cát này vậy” nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn không nói một lời, biển vẫn rì rào khúc hát… Vô tình tôi chạm nhẹ tay em. Bàn tay nhỏ bé vội giật lại để những hạt cát nhỏ vây lấy tay tôi, người con trai em chưa từng quen biết. Một cảm giác lạ lùng, êm ái như khi người ta đi trên bãi cát trải dài theo bờ biển. Hoàng hôn buông xuống, vây lấy hai người xa lạ, sóng khẽ cất lên những nốt thăng trầm làm lòng tôi đầy bối rối. Biển vừa chứng kiến một vở kịch không lời của hai con người, vở kịch mà tôi đặt tên là “Định mệnh” và em, nhân vật chính, “Công chúa Cát” của tôi…

          CÔ ẤY - HẢI ÂU BAY THEO SÓNG BIỂN:

Đã ba ngày kể từ khi anh rời khỏi chốn phồn hoa đô thị. Tôi chẳng biết anh đi đâu và dự định làm những gì, chỉ biết anh muốn chúng tôi xa nhau một thời gian để suy nghĩ liệu tình yêu tôi dành cho anh đã đủ lớn và sâu nặng? Chúng tôi yêu nhau đã gần một năm. Với niềm đam mê hội hoạ và trải lòng trong từng tác phẩm đã liên kết tôi với anh – hai sinh viên của trường Đại học Mỹ thuật – như một cặp đôi hoàn hảo nhất. Anh hiểu tôi và lo lắng nhiều hơn cả những gì tôi dành cho anh. Anh là mối tình đầu, là người cho tôi biết giữa cuộc sống tấp nập, bon chen vẫn còn một điều kì diệu đang tồn tại trong trái tim tôi – tình yêu. Chúng tôi có những sở thích gần như trùng lặp, đam mê hội họa, thích nghe nhạc rock và yêu tha thiết những con sóng xô bờ. Một chiều hẹn hò, tựa đầu vào vai anh, tôi nói lên ước mơ sẽ cùng chàng hoàng tử của mình có một tiệc cưới đơn sơ trên bờ biển. Lúc ấy, anh chỉ cười và nói “Chẳng phải hoàng tử đang ở bên em đây sao?”. Chúng tôi hạnh phúc với khoảng thời gian êm đềm ấy. Cho đến một ngày, tác phẩm Mỹ thuật của tôi bị giảng viên đánh giá thấp, tác phẩm mà tôi thao thức mấy đêm liền để hoàn thành, tác phầm tôi đặt cả tình yêu và hy vọng. Đâm ra chán nản và bực tức, tôi đã ngu ngốc từ chối mọi cuộc hẹn từ anh, và trút mọi tức giận lên anh. Chẳng biết lúc ấy, tại sao tôi lại xử sự như thế, chỉ nhớ rất rõ anh đã quay mặt đi để tôi ngóng chờ một lời an ủi muộn màng từ anh nhưng không thể. Khi đã bình tĩnh, tôi liên lạc nhưng anh không bắt máy. Tôi đã làm gì với người tôi thương yêu nhất? Tại sai lúc anh quay đi tôi đã không níu tay anh ở lại. Sao lời chia tay lại dễ dàng buộc ra từ đôi bờ môi khi con người ta bực tức? Anh đã xa tôi thật rồi sao? Ước mơ ngày xưa thiếu anh làm sao một mình tôi có thể  thực hiện được. Ghé qua nhà anh, tôi tình cờ đọc được lá thư gửi từ quê ngoại. Biết anh đã tìm về nơi thiếu vắng tôi, về nơi mà có lẽ sau này anh sẽ giúp tôi biến ước mơ thành sự thật. Một miền cát trắng trải dài ôm lấy từng cơn sóng biển, những cánh hải âu lượn lờ xa tít hiện lên trong đầu tôi. Hạnh phúc không phải tự dưng có được, ta phải giành lấy và chiếm hữu nó. Ý nghĩ ấy thôi thúc tôi tìm đến quê ngoại gặp người con trai tôi vô tình đánh mất. Hãy đón nhận lời xin lỗi chân thành từ em, anh nhé! Đôi cánh hải âu của em sẽ tìm về bên anh, chàng hoàng tử của biển khơi…

          ANH – CÁT CHỈ LÀ GIẤC MƠ:

Rồi những buổi chiều vắng lặng, tôi lại thấy em ngồi một mình trên bờ cát trắng. Em đang nghĩ gì thế? Nghĩ về một tình yêu xa xôi, về đời người hay có khi nào em dành thời gian nghĩ đến tôi? Và cứ thế, hoàng hôn là thời điểm tôi và em có những cuộc hẹn không lời. Nếu có một ai đó chứng kiến cuộc hẹn này chắc sẽ không bao giờ hiểu nổi. Chỉ có em, có tôi và biển hiểu được lời hai trái tim muốn nói. Tôi thầm trách mình sao lại quá e dè trước em, sao mãi im lặng, không cho mình một cơ hội để nghe giọng nói ngọt ngào từ em. Tôi là một kẻ ngốc, chỉ dám ngồi cạnh em, xốc từng nắm cát rồi cùng em hướng mắt nhìn về phía biển. Đôi lúc gió làm tóc em rối bời, tôi khẽ vuốt lại mái tóc đen huyền óng mượt, mắt em chạm phải mắt tôi e thẹn… Giá mà có giá vẽ và bút ở đây, chắc rằng tôi sẽ vẽ em và tự cho đó là một kiệt tác. Em không đẹp lộng lẫy, kiêu sa, không hay cười hay nói như người yêu của tôi. Em lạnh lùng không nói nhưng làm từng con sóng trong tôi reo lên bất cứ lúc nào. Em mềm yếu, mảnh mai như cát, đôi lúc long lanh huyền ảo đến mê hoặc. Cứ thế, những cuộc hẹn giữa hai người đôi khi chỉ trong tích tắc và hầu như chỉ nghe những âm thanh từ biển nhưng không một chiều nào tôi và em quên ra chỗ hẹn. Ngồi gần em, nắm lấy cát, ngắm biển và chỉ để thấy em ngày một xinh hơn. Đôi lúc, tôi muốn nói lên một điều gì đó nhưng tiếng sóng biển dường như muốn át cả tiếng người. Tôi không nói, chỉ nhìn em, thở dài…

Cậu Năm nói có người đến tìm tôi. Tôi bất giác nhận ra nàng, cô người yêu bướng bỉnh của tôi. Sao cô ấy biết tôi ở đây mà tìm đến? Một điều bất an và hụt hẫng, tôi cố giấu vẻ kinh ngạc, hỏi nàng bằng giọng vô tình:

-         Sao em biết anh ở đây?

-         Điều ấy không quan trọng anh ạ! Khoảng thời gian xa nhau đã giúp em nhận ra sai lầm của mình và làm em càng yêu anh nhiều hơn. Em xin lỗi, chúng ta làm lại từ đầu được không anh?

Tôi im lặng nhìn về phía biển. Mặt trời đã dần khuất sau mặt biển, sóng cuồn cuộn dâng cao, gió chiều làm trái tim tôi lạnh buốt. Hoàng hôn lại tìm về. Giờ này, chắc em đang ngồi đấy…đợi tôi.

-         Anh…anh mới là người có lỗi. Anh không nên dối gạt em. Thật ra, anh…

-         Anh cũng nhớ em đúng không? Em biết lỗi thật rồi. Hãy cho em một cơ hội! Chúng ta sẽ cùng nhau xây đắp ước mơ - một buổi tiệc cưới nơi bãi biển này, anh nhé!

 Chưa kịp để tôi phân bua, nàng ôm chầm lấy tôi, nhìn tôi bằng đôi mắt đáng thương của một người hối lỗi. Hơi ấm ngày xưa, của những dạo tôi chở nàng bằng chiếc xe đạp cũ lang thang từng con phố, hơi ấm của những giọt nước mắt giận hờn, của làn môi mềm chúng tôi e ấp trao nhau, tìm về, tất cả đang tìm về trên đôi cánh hải âu… Một năm, một năm cơ mà, sao tôi lại dễ dàng quên được? Nàng đã yêu tôi bằng tình cảm chân thành, nàng đã không chê bai tôi với cái nghiệp họa sĩ đầy gian truân, lận đận, nàng đã biết lỗi và giờ đây, tôi thật sự nhận dạng rõ tình cảm của mình. Em – nàng tiên mỏng manh như cát, em chỉ là giấc mơ thoảng qua trong những ngày tôi u sầu, chán nản, em đến chỉ để giúp tôi xoá đi vết thương lòng, và tình cảm tôi dành cho em chưa đủ sâu nặng để thốt lên cùng em ba tiếng. Hoàng hôn đến tự bao giờ. Hôm nay, cuộc hẹn sẽ chỉ còn em và biển. Sóng biển ngoài xa ơi, hãy thay tôi gửi đến em ngàn lời xin lỗi, hãy thay tôi ru êm bờ cát trắng, khẽ hôn lên tóc người thay cho lời li biệt. Đừng hờn trách tôi, vì em là Cát, còn tôi- sóng biển mãi thuộc về đại dương, thuộc về những cánh hải âu tung trời. Đừng chờ đợi tôi, em hãy về đi, về nơi chỉ còn những hạt cát vương dài theo nỗi nhớ. Tạm biệt em – Cát trắng của Hoàng tử biển khơi…

          EM – SÓNG XÔ BỜ RỒI XA MÃI:

Cuộc đời tôi trở nên tươi đẹp hơn từ khi anh đến, từ những cuộc gặp gỡ không một lời nào. Ngồi cạnh anh, nghe từng nhịp thở đều đều của anh, thế là quá đủ. Hôm nay, hoàng hôn ấm áp lại tìm đến bên tôi. Bờ cát dài xa tít nối liền bước chân anh vẫn trắng xóa một màu, chỉ những cơn sóng biển gần như dâng lên cuồn cuộn. Hôm nay, dù cho bất cứ chuyện gì xảy ra, dù anh có từ chối, tôi cũng sẽ nói được ba tiếng ấy. Những cuộc hẹn trong im lặng đã giúp tôi đủ tự tin để khẳng định rằng: Tôi thật sự yêu anh. Kể từ hôm nay, tôi sẽ không phải chờ đợi anh lên tiếng, hãy để tôi là người nói lên tình cảm của mình. Dù anh có đón nhận hay không, điều ấy không quan trọng, vì tôi đọc được trong đôi mắt anh một điều gì đó làm trái tim tôi ấm áp lạ thường. Biển ơi, hãy minh chứng cho một điều sắp sửa xảy ra…Tôi sẽ không còn là bờ cát mỏng manh nữa. Cát sẽ ôm chặt lấy Sóng biển thì thầm rằng: Xin Sóng đừng xô bờ rồi vội vàng bỏ Cát mà đi!...

Tôi chờ đợi trong vô vọng khi bóng tối lan dần cả một góc trời. Anh không đến. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với anh, nhưng tại sao anh lại không đến ngay hôm nay, ngày tôi quyết định ngỏ lời cùng anh. Phải chăng số phận là rào cản vô hình ngăn cách chúng tôi? Từng đàn hải âu bay về sau một ngày lênh đênh trên sóng biển. Phải rồi, tôi tự nhủ thầm: Đã đến lúc sóng phải trở về với đôi cánh hải âu…

 

Lời nói đôi khi nói ra thật dễ nhưng lòng dứt khoát mới khó, và con người ta xa nhau để lại yêu nhau nhiều hơn. Sóng xa đôi cánh Hải âu để vỗ về xô êm vào bờ Cát, rồi Sóng cũng quay về với biển, nơi vốn dĩ dành riêng cho Sóng, nơi Sóng và Hải âu cùng thực hiện ước mơ tình yêu hạnh phúc. Cát mãi vẫn ở đấy đợi chờ trong vô vọng. Cát và Sóng không được ở bên nhau là vì Cát mỏng manh, Cát không nói được cùng Sóng lời yêu thương; vì Hải âu vội vàng mang Sóng đi xa mãi hay là vì Sóng vô tình xô vào Cát rồi lạnh lùng vỡ tan…???

Tác giả bài viết: minhchau

 Từ khóa: n/a

Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 4 đánh giá

Xếp hạng: 3.8 - 4 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Huệ

    Lãng mạn nhưng,............... buồn!.......!!!!!

      Huệ   29/07/2011 16:22
  • Sherry

    sóng xô bờ rồi đi xa mãi nhưng những gì đọng lại trong trái tim thì ko thể thay đổi đc.Nếu sóng vốn dĩ thuộc về bờ biển kia và cánh chim hải âu sẽ là bến bờ hp cuối cùng của sóng. thì công chúa cát hãy mỉm cười lên nhé! Vì hp của sóng cũng là hp của công chúa mà

      Sherry   01/05/2011 19:58
  • ly thien ha

    chuyện tình gống cây lá và gió nhỉ

      ly thien ha   24/04/2011 22:27

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

global block new comment
Góc thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây