Không có điểm đầu...không có điểm cuối...

Chủ nhật - 11/04/2010 01:11
Có lẽ mình đã không có khởi đầu và sẽ không có kết thúc. Biết nhau, quen nhau và bắt đầu chia sẻ cho nhau những điều giản dị nhất để rồi..giờ đây...giữa hai chúng ta như không có sự khởi đầu nào cả.
Không có điểm đầu...không có điểm cuối...
Trước khi gặp anh, em là một con bé không hề biết buồn, vô tư, vô ưu, con bé hai mươi tuổi sống trong sự che chở và bao bọc của gia đình và người thân. Cho đến khi gặp anh cũng như vậy, em vẫn là một con bé như ngày nào, nhưng em lại có anh. Có anh, em bắt đầu biết khóc nhiều hơn, giận hờn nhiều hơn. Có anh, em vui vẻ, em tràn đầy hạnh phúc với những điều giản dị mà anh dành cho em, em có thể cười mặc dù bên cạnh em không có ai chỉ vì em nghĩ đến anh. Có anh, em bắt đầu thích những cái mà em không bao giờ nghĩ sau này em sẽ thích, nhưng có lẽ em bây giờ em thích nó hơn cả anh. Có anh, để em nghĩ đến một ngày tuyệt vời mà người đầu tiên em kể đó chính là anh.

Nhưng không có gì là không kết thúc phải không anh? Em vẫn tiếp tục vui vẻ với những gì em đón nhận từ anh. Có những lúc em nghĩ chúng ta thực sự đã có một khởi đâu... Và chính vì vậy em mất hết phương hướng mất luôn cả chính mình khi giờ đây em khôg còn anh. Anh tan biến... tan biến như trước đây anh chưa từng xuất hiện. Em chỉ biết tự nghĩ rằng anh đang trở về đúng với vị trí ban đầu mà anh đã xuất hiện và tất cả chỉ là quá khứ thôi. Chính cái quá khứ để em tự hỏi rằng có nên giữ lại một chút gì gọi là kỉ niệm hay cố quên đi để em trở về với chính em như ngày xưa. Bởi chính em biết được rằng em đang sống cho hiện tại và tương lai nhưng em vẫn thật sự không hiểu quá khứ đó là gì?

Chúng ta - hai con người xa lạ biết nhau, quen nhau, để rồi em là người cố quên đi những gì đã có để đưa điểm bắt đầu trở về với con số không và không bao giờ có một điểm cuối nào nữa.

Tác giả bài viết: mxminhhieu

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Only past

    Mình đã nhiều lần tự hỏi thứ cảm giác mình nói đến là gì? Nhưng thật sự không hiểu, sau bao nhiêu đó chuyện trải qua, chúng tôi lại trở về bình của những người bình thường và chính bây giờ đã không là gì cả! anh đã thực hiện được ước nguyện, anh đã được mối tình bấy lâu anh mong đợi đáp lại, có lẽ giờ đây anh hạnh phúc lắm. Nói không buồn là nói không thật lòng, nhưng tôi vãn cho mình một chút gì đó kiêu hãnh của riêng mình. Nhiều lúc tôi chỉ cười để tự hỏi là anh đối với tôi là j? Có lẽ đó là ảo tưởng do chính tôi tạo ra và chính tôi phải xó nó đi. ;)

      Only past   15/04/2010 12:38
  • schazt

    Yêu là gì nhỉ?? Mình thấy yêu thật là đau khổ quá đi, người ta không yêu mình mà mình vẫn nhớ đến người ta, thật sự cảm giác đó rất là đau khổ lắm..huhu... :(......Phải chi có thể quay lại thì chắc chắn mình sẽ không bao giờ lựa chọn là gặp người đó để rồi huhu

      schazt   15/04/2010 11:06
  • dinhha17

    nhưng tim mình lại nhói đau khi nghĩ về người ấy,người mà mình đã từng nghĩ là 1 nửa cuộc đời mình,là cuộc sống của mình.tất cả đã vỡ tan như 1 giấc mơ,ta lại tỉnh giấc trong bàng hoàng.mình đã và đang đắm mình vào học tập,vào cuộc sống riêng tư để có quên đi tất cả.mong muốn sao con tim sẽ vui trở lại......

      dinhha17   13/04/2010 09:46
  • Bluebell

    Tai sao lai phai quen di mot qua khu tot dep nhu vay, tai sao lai phai quen di mot nguoi khien ban cuoi, khien ban cam thay cuoc song nay that dep, du rang tinh cam ban danh cho nguoi ay da khong duoc dap lai theo cach ma ban mong muon chac vi 2 ban khong duoc dinh thuoc ve nhau nhung hay nho ve nguoi ban yeu voi tat ca nhung gi tot dep ma nguoi ay da danh cho ban, ve mot tinh ban tuyet voi ma ban da tung trai qua :)

      Bluebell   13/04/2010 07:02

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây