Giây phút chạnh lòng!

Thứ ba - 07/09/2010 07:59
Sống gió đã vượt qua, mọi thứ như bắt đầu lại từ nơi bắt đầu... .!

Tôi và anh quen nhau như một định mệnh... anh xuất hiện vào lúc tôi cần sự sẽ chia và cần niềm an ủi...
Giây phút chạnh lòng!
cái ngày thứ 3 ấy tôi còn nhớ như in, lúc ấy tôi đang thơ thẩn nghĩ về chuyện của mình, một nỗi buồn chôn kín trong lòng vì một mối tình đầy nước mắt, đứng trên ban công trường tôi như người vô hồn vô cảm... và rồi... anh đã đến, dáng vẻ của một kẻ thư sinh ngơ ngẩn tìm lớp học, vì anh xét nguyện vọng 3 nên vào sau tôi gần một tháng. Anh bước đến vỗ vai tôi khiến tôi giật thót cả người, tôi bất ngờ quay lại và nhìn thấy anh... cái giây phút đó như kết nối tâm hồn hai con người đồng cảm, một vài phút trò chuyện và tôi biết rằng anh học chung lớp với tôi, cùng quê nữa chứ... Lúc ấy, tôi như một cô bé vô tư tình nguyện hướng dẫn anh vào lớp, tìm cho anh một chỗ ngồi và giúp đỡ người bạn đồng hương... và còn giới thiệu anh vào nhóm người mẫu của lớp trong đêm biểu diễn văn nghệ nữa chứ... hjhj... lăng xê ấy mà... Từ cái vô tình rồi lại vô tình trở nên hữu duyên... một buổi tan học về vô tình về cùng anh, hai chiếc xe đạp cứ lăng bánh trên đường, tôi và anh trò chg ríu rít... tôi như bắt nhịp được cuộc sống thành thị và mở rộng lòng mình hơn... và bắt đầu vui vẻ trở lại... rồi bỗng chốc vô tình tôi và anh cùng rẽ vào chung một con hẻm... rồi chợt nhận ra tôi và anh vô tình ở gần nhau... và ngày ngày cùng nhau đi học... lúc ấy tôi và anh vô tư lắm chẳng nghĩ ngợi gì... chỉ xem nhau như những người bạn để rồi thân nhau, vào một buổi tiệc của nhóm tôi và anh đã kết nghĩa huynh muội như đánh dấu một bước tiến mới... tôi và anh thân nhau từ đó...


Rồi một ngày kia, vì một chuyện buồn tôi phải chuyển nhà trọ, lúc ấy tôi vẫn chưa biết anh ở đâu ,chỉ biết cùng vào một hẻm... rồi vô tình tôi và anh lại gần nhau hơn... tôi chuyển nhà trọ gần nơi anh ở... ngày ngày cùng đi học, chuyện trò vui vẻ, bạn bè có vẻ nghi ngờ và gáng ghép tôi và ... nhưng lúc đó tôi nào nghĩ ngợi gì đâu... mặc kệ người ta cứ nói, tôi và anh chỉ một giới hạn cho tình bạn, tình huynh muội... nhưng đã nhiều lần tôi khóc vì anh, tôi không hiểu vì sao tôi lại giận anh mỗi lúc anh vô tình chạm vào niềm riêng của tôi, nhưng tôi biết và tôi hiểu rằng tôi và anh không thể đến với nhau... vì tôi sợ... vì tôi luôn che giấu một con người thầm lặng sau vẻ vô tư hồn nhiên... vì tôi có một nỗi buồn không bao giờ xoa dịu... vì trong tôi còn nỗi đau... nhưng vì anh và nhờ anh tôi đã có nhiều thay đổi, anh chia sẽ với tôi mọi điều trong cuộc sống, và tôi tưởng chừng sẽ giấu chặt mọi điều nhưng chính anh, chính anh đã khơi dậy nó, tôi kể anh nghe... và vì niềm cảm thông, anh lại gần tôi hơn... anh như khỏa lắp khoảng trống trong lòng tôi... bù đắp cho những gì tôi đã mất, cho tôi niềm vui, niềm tin trong cuộc sống... để rồi tôi và anh đã yêu lúc nào không hay biết... Cái ngày trường tôi về cơ sở mới.. tôi và anh lại rút gần khoảng cách, tôi, anh và hai người bạn cùng tìm chung một nhà trọ, và tôi và anh chỉ còn cách nhau một vách tường... dù có tình cảm với nhau nhưng tôi và anh không hề bày tỏ... chỉ thân nhau thôi... vì anh biết tôi còn một tình yêu và không thể chia sớt cho anh, vì tôi còn nỗi đau không bao giờ xoa dịu được... tôi không thể yêu anh, vì tôi nhút nhát, vì tôi không dám đối diện sự thật, vì tôi sợ mình sẽ một lần nữa lại đau... còn anh, vì niềm riêng của anh, vì hoàn cảnh, anh cũng ko dám mở lời cùng tôi... tôi và anh như chết lặng mỗi khi vô tình chạm vào mắt nhau...

Và rồi, làm sao giấu được nỗi lòng mình, khi một ngày tôi gụt ngã vì tình yêu trước kia... chính vào cái đêm sinh nhật tôi, tôi rất đau lòng vì một người đã giết chết trái tim tôi, tôi đã khóc, khóc rất nhiều, tôi đau đớn, tôi gụt ngã và tôi như không còn lối thoát... một mình trong căn phòng trống khi buổi tiệc tàn... tôi lại trở về với chính tôi... tôi không còn can đảm để tự dối lòng khi biết rằng tình yêu của tôi đã chết... người ấy đã vô tình xát muối trái tim tôi... Và anh đã đến bên tôi, chăm sóc tôi, kéo tôi gượng dậy, anh trách mắng tôi, sao tôi khờ tôi dại, sao chỉ biết ôm mãi qua khứ mà sống, sao lại khóc vì một người không xứng đáng... anh bắt tôi phải nhìn thẳng vào sự thật, anh cho tôi niềm tin để tiếp tục bước tiếp con đường hạnh phúc... anh cho tôi niềm an ủi lớn nhất mà tôi cần được nhận... Sau cái ngày ấy, anh như muốn bảo vệ che chở cho tôi từng giây từng phút... vì anh hiểu tôi nói được nhưng không làm được... anh đã bên tôi suốt thời gian tôi vấp ngã... và tôi luôn cảm thấy mình cần anh... và đêm ấy, tôi tâm sự cùng anh suốt cả đêm, tâm sự thật lòng mình, bằng chính con người thật của tôi... tôi nói thật với anh mọi điều cả cảm giác tôi dành cho anh... và bất chợt anh nắm tay tôi đưa vào ngực anh, anh đã nói những gì cần nói và ôm tôi vào lòng... tôi như người tìm được cái mình đã mất... tôi hạnh phúc nhưng xen lẫn đó là nỗi đau... tôi đau đớn nhưng lại ích kỉ không muốn buông hạnh phúc ra... tôi không biết mình cần gì nhưng tôi không thể rời khỏi vòng tay của anh... và tôi chấp nhận tình cảm của anh, nhưng cần một thời gian để vun đắp nó... Nhưng làm sao tôi có thể ôm trọn tình yêu khi một trái tim hai bóng hình, điều đó là không công bằng với anh... để rồi anh cũng nhận ra điều đó... dù bên anh tôi rất hạnh phúc, dù bên anh tôi không còn ưu sầu, nhg tôi không thể quên mối tình 3 năm sâu đậm... tôi có lỗi với anh... và quyết định rời xa anh... anh cũng tôn trọng sự lựa chọn của tôi, dù anh rất đau lòng... Nhưng anh không rời bỏ tôi, anh vẫn kiên nhẫn ở bên tôi như một người thầm lặng, để rồi tôi lại phải yêu anh... anh đã dìu tôi qua bao khó khăn,anh đã cho tôi biết thế nào là sự hi sinh và hạnh phúc thật sự, biết thế nào là một tình yêu chỉ cho không cần nhận... cho tôi biết đâu là mật đắng... ... ..và tôi yêu anh, yêu anh hơn những gì tôi có... ..ước gì cuộc sống cứ êm đềm như thế... có lẽ vì nó không như tôi tưởng nên mọi chuyện theo thời gian nó dần thay đổi... vì sự đua chen, vì sự thay đổi của cuộc sống bộn bề đã khiến tôi và anh nảy sinh nhưng mâu thuẫn, tôi và anh hiểu nhau đến mức phải cãi nhau... rồi bỗng nhận ra hai người như "đôi đũa lệch", tôi và anh không còn như lúc xưa... bên nhau như một sự ràng buộc... có lẽ vì chính cuộc sống đua chen này khiến tôi và anh có một khoảng cách vô hình... Mặc dù vẫn yêu nhưng không thể bên nhau... và vì anh có nỗi buồn hoàn cảnh khiến anh ngày càng muốn rời xa tôi... cũng vì yêu nên mới "chia tay"... .tôi và anh đã nhiều lần nghiêm túc nói chuyện về tình cảm, để rồi nhận ra rằng không thể như xưa... bên nhau làm gì để đau khổ... anh đã khiến tôi đau lòng và tôi một lần nữa chia tay trong niềm yêu... hai lần chia tay không vì người thứ 3, chia tay chỉ vì hoàn cảnh, chỉ vì số mệnh cuộc sống... tôi không cam lòng... và anh vì cái gì đó đã nói ra nhưng lời khiến tim tôi như chết lặng... không thể tự biện minh cho chính mình mà chỉ biết im lặng nuốt nước mắt... tôi quyết định chia tay dù tôi yêu anh... tôi mất cả niềm tin mất tất cả... tôi và anh đã lẫn tránh sự thật... vì tôi và anh không có can đảm bảo vệ tình yêu của mình... người ta nói khi yêu "một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng" vậy mà tôi nào có làm được đâu? tôi hận mình, tôi hận chính bản thân mình... .

Từ ngày chia tay anh, tôi như người vô cảm... cố tỏ ra vui vẻ không có chuyện gì thì càng đau hơn... mỗi lần bất chợt nhìn anh, trái tim tôi như loạn nhịp... những giọt nước mắt không kèm được... và tôi đã khóc... khóc trong nỗi uất ức... tôi không có can đảm đối diện sự thật... và tôi đã thật sự mất anh... tôi không giận anh, không trách anh... mà buồn cho chính mình... để rồi tôi lại gụt ngã... tôi đã tự phạt bản thân mình để rùi tôi bệnh... trước kia lúc tôi bệnh nặng phải nhập viện, anh luôn là người chăm sóc tôi, sức khỏe tôi trước giờ không tốt... tôi cứ bệnh liên tục... trị không dứt... nhưng anh vẫn kiên nhẫn chăm sóc tôi... lo lắng cho tôi... khóc vì tôi... nhiều lúc tôi pải nghĩ học vì bệnh, anh cũng ở nhà lo cho tôi... anh vì tôi hi sinh quá nhiều... khiến tôi luôn dựa dẫm vào anh, yếu đuối... và anh như một phần cuộc sống của tôi... vậy mà ... .vậy mà lần này anh lại bỏ rơi tôi... lúc tôi gụt ngã... tôi không còn niềm tin để bước tiếp khi mỗi ngày nhìn thấy anh mà tình yêu đã chết... bạn bè lo lắng cho tôi, nhưng anh thì không màn tới nữa, anh bỏ mặt tôi... tôi không gượng dậy nỗi và ngất đi... tôi không biết chuyện gì đã xảy ra... cho đến khi bừng tỉnh dậy thì thấy anh đang nắm tay tôi... tôi giật mình rút tay lại mà không kịp suy nghĩ... tại sao? tại sao anh lại quan tâm tôi làm j? chỉ cần anh bỏ mặt tôi rồi sẽ đến lúc tôi tự đứng lên được... anh càng quan tâm tôi thì càng khiến tôi đau đớn hơn... .nhưng anh đã gạt bỏ tất cả để vụt tôi đứng dậy, anh đã chăm sóc tôi cùng với những người bạn mà không có họ chắc tôi cũng không biết mình sống thế nào... cảm ơn anh, cảm ơn mọi người luôn bên cạnh tôi... khi tôi tỉnh hẳn, anh mới nói thật cho tôi nghe mọi điều... anh vì hoàn cảnh vì nỗi niềm riêng nên đã lặng thầm rời bỏ tôi, anh yêu tôi, nhưng vì yêu tôi anh không muốn tôi vì anh phải lo lắng, phải buồn, phải đau khổ... anh vì yêu tôi, vì biết anh không thể lo lắng cho tôi được nữa vì chính anh còn không chăm sóc được mình, chính anh không thể lo cho mình thì lo cho ai được đây... .và rồi tôi đã hiểu mọi thứ... tôi trách mình tại sao lại không can đảm bảo vệ tình yêu của mình, trách mình tại sao vô tình rời bỏ anh... tôi nói tôi yêu anh nhg tôi lại không có can đảm cùng anh vượt qua mọi khó khăn... tôi vì sự ích kỉ của mình mà buông xui mọi thứ... trong khi anh đang cần tôi, đang cần tình yêu của tôi, nhg vì tôi anh đã âm thầm ra đi... .

Khi hiểu ra mọi chuyện tôi càng yêu anh hơn... yêu anh hơn tất cả... tôi mới hiểu rằng tình yêu cần sự chia sẽ...

Ông trời không công bằng với anh, cuộc sống này đã ép anh luôn phải ưu tư và lo lắng, anh không thể sống hạnh phúc, không được quyền lựa chọn... Gia đình anh, yêu thương anh, nhưng không thể lo lắng cho anh như bao người khác... anh cũng không thể có cuộc sống như bao người khác... từ ngày anh bước chân vào trg ĐH moi thứ lo toan cho cuộc sống của anh điều do chị anh lo lắng... từ tiền nhà, tiền học phí đến ăn uống... gia đình anh không thể lo được, vì... .tôi thầm cảm phục chị ấy, làm lương không bao nhiêu mà có thể lo cho một đứa em ăn học gần 3 năm ĐH, chị không một lời oán than, hi sinh cả tuổi xuân cho em mình, đã 26 tuổi mà chưa tính đến chuyện gia đình, mà phải bon chen với cuộc sống để lo cho đứa em ăn học, chị ấy hi sinh quá lớn... thử hỏi có mấy người làm được??? chị càng ngày càng heo hắc, ốm yếu xanh xao, nhìn chị ấy mà thương... .anh thương chị, không dám nói ra hoàn cảnh sống của mình mà chỉ ôm trọn trong lòng để rồi bất lực... nhưng anh không tỏ ra cho mọi ng biết anh ưu sầu, anh vẫn vui vẻ dù sao lưng anh là những nỗi lo toan. anh sống vì bạn bè... lo lắng cho bạn bè trong khi bản thân mình đang gặp khó khăn... bạn bè có ai hiểu cho hoàn cảnh của anh đâu... nhiều lúc thấy anh như vậy, tôi thương anh lắm... tôi không giúp gì được cho anh , chỉ biết an ủi anh, và làm tất cả những gì có thể... nhiều lúc thấy anh ngồi trầm tư suy nghĩ, thấy anh lo lắng và rơi những giọt nước mắt thầm lặng, tôi như se thắt lòng... nhưng chẳng biết giúp gì cho anh... anh không thể sống như bao bạn bè... không có cuộc sống vô tư như thế được... anh buồn, anh tủi nhưng anh không oán trách số phận... anh vẫn vui vẻ như chưa có gì xảy ra...

Kể từ ngày chị anh mất việc, anh như hụt hẫn... vì sao này anh và chị sẽ ra sao... ? người ta không thương cho chị anh hiền lành, giỏi gian mà nở đành lòng lừa chị hủy hợp đồng đuổi việc chị chỉ vì lợi nhuận, những con người ấy mới đáng trách, cuộc sống này không đơn giản, những người thấp cổ bé họng trong xã hội không có được một tiếng nói công bằng, rồi chị ấy phải đi dạy thêm... chỉ với chiếc xe đạp chị phải lo toan vừa dạy vừa học, chỉ hiểu chỉ có bằng cấp mới nuôi sống được mình, chị phải học, 26t với cái tuổi lập gia đình, thì chị quyết định phải tiếp tục học tiếp, trước kia chị vì hoàn cảnh nên chỉ học trung cấp, và vì thế chị quyết tâm cho anh học hết ĐH, còn chị an phận, nhưng giờ đây, chị cũng muốn học tiếp, và chị sẽ cố gắng... nhưng chị pải làm gì khi vừa phải lo cho anh, vừa phải lo cho mình... trong khi giá cả thì cứ leo thang mà công việc thì khó tìm...

Gánh nặng đè hết trên vai chị anh, anh thương chị nên cũng đi làm, bương trãi theo cuộc sống, dù mệt vì phải vừa học, vừa làm nhưng anh không than vãn một lời... có tháng chị vì kẹt tiền phải cầm vàng mà chị có được do dành dum, cả giấy tờ để cho anh, mà không nói, đến khi anh biết được, anh chỉ biết im lặng và thắt lòng vì lo cho chị anh... rồi có tháng không có tiền cho anh, anh cũng đành lòng im lặng mà xót cho bản thân mình, nhưng không dám than thở một câu... bạn bè không hiểu anh, trách anh không chịu chơi, ru rú trốn nhà, trách anh đủ điều... anh buồn nhưng anh không nói ra... và cũng vì tình bạn mà anh phải bị đuổi việc, tại sao ông trời không thương cho những người như anh và chị... ?

Ông trời như dần tước đi mọi thứ của anh, khi anh và chị anh luôn yêu thương một người chị người em... người chị thứ 6 trong gia đình anh, vì lẽ gì mà rời bỏ thế giới này... anh nghe tin như chết lặng, anh không dám tin vào sự thật... anh chỉ biết câm lặng... cái ngày định mệnh khiến chị 6 anh ra đi, cũng là cái ngày gia đình anh đau khổ và rơi vào bế tắc... không ai tin đó là sự thật, không ai chấp nhận được... tôi về nhà anh, trong nỗi niềm xúc động, gia đình anh chất chứa nỗi đau xé lòng. Lẽ ra sẽ là một đám cưới vui vẻ hạnh phúc bên chồng, lẽ ra là niềm hạnh phúc của gia đình, nhưng giờ đây, chị ấy nằm đó, không cảm xúc, bất động... còn gia đình là những lời than trách, là nước mắt, là đau đớn, là nỗi buồn... đám cưới giờ là đám tang... cả không gian là tang thương, là mất mát... chị ra đi có thanh thản không? mà người ở lại mà lòng quặn thắt... Chị anh khóc như ngất đi, gia đình anh cũng khóc... còn anh, tôi đứng một góc nhà lặng nhìn anh chết lặng, người chị anh yêu thương, thường kể tôi nghe về những kỉ niệm của anh và chị, anh thương chị nhiều nhiều lắm... nhưng nay chị đành lòng rời bỏ anh, anh không khóc đượcc, chỉ biết đứng đó... lặng nhìn chị nằm bất động rồi anh khụy xuống... anh khóc... khóc trong uất ức... anh đã cố gượng dậy để nhìn chị ấy lần cuối rồi dần dần chị ấy mất hút trong chiếc quan tài lạnh lẽo... cái cảnh đau thương đó khiến tim tôi như ngẹn lại... tôi chỉ biết đứng nhìn gia đình anh đau đớn, tôi chỉ biết lặng nhìn anh khóc mà ngẹn lòng khóc theo... Và rồi lặng sau đó là những lời kể lại chuyện chị ấy, khiến anh không còn gì để khóc, mà chỉ biết ngồi nhìn những tờ giấy vàng bạc đang cháy dần lụi tàn trên tay anh, anh ngồi đó, bên cạnh nơi chị nằm, như đang trò chuyện với chị ấy, ánh mắt vô hồn... tôi biết anh rất đau đớn, mất đi một người thân khiến trái tim anh bị tổn thương rất nhiều, không có lời nào diễn tả được cảm xúc của anh, của cả gia đình anh, của những người xung quanh và cả chính tôi... tôi là người đứng bên ngoài nhưng không kèm nỗi nềm xúc động, không kèm được nước mắt mỗi khi nhắc đến chị... còn gia đình anh, và anh thì biết nói thế nào đây??? Chuyện như mới vừa xảy ra hôm qua, không ai nghĩ đó là sự thật mà tự dối lòng mình đó chỉ là cơn ác mộng khủng khiếp... nỗi buồn đã ập đến gia đình anh... chị ấy ra đi vì lẽ gì không ai biết... ? chị ấy đành lòng bỏ lại sau lưng bao nỗi tiếc thương của gia đình, chị ấy đã rời khỏi cuộc sống này... tránh xa thế giới bộn bề này... chị ấy có thanh thản không? nhưng còn gia đình chị? gia đình phải đau thương, phải mất đi một thứ quá lớn... gia đình đang lâm vào nhiều khó khăn vậy mà bây giờ mọi chuyện lại ập xuống, rồi từ nay gia đình anh sẽ ra sao khi không có chị??? Tôi biết anh rất lo lăng cho cả gia đình, anh nói với tôi "rồi đây gia đình anh sẽ ra sao?", tôi cũng chẳng biết trả lời anh thế nào để anh không buồn... tôi chỉ biết an ủi anh, nỗi mất mát của anh, tôi không bù đắp được, nhưng tôisẽ cố gắng giúp anh vượt qua nỗi buồn, tôi sẽ ở bên anh, vì tôi sợ thấy anh ngồi 1 mình suy nghĩ...

Cầu mong ông trời, van xin số phận đừng mang đến bất cứ nỗi buồn nào cho anh nữa... vì tôi sợ một ngày nào đó anh sẽ gụt ngã, anh không chịu đựng nỗi bất cứ một chuyện gì xảy ra nữa đâu... tôi chỉ biết cầu mong cho anh tiếp tục cuộc sống, tiếp tục học hết ĐH... vì tôi sợ, tôi thật sự sợ rằng chính hoàn cảnh gia đình anh sẽ buộc anh rời bỏ ước mơ, chính cuộc sống này sẽ ép anh phải rời bỏ hạnh phúc và lấy mất tương lai của anh... tôi sợ ngày đó sẽ xảy ra... nhưng không! sẽ không bao giờ đâu... không và không!

Cầu mong anh sẽ vượt qua tất cả để tiếp tục cuộc sống, tiếp tục ước mơ và bước tiếp con đường đến tươi lai tươi đẹp!

Tác giả bài viết: conmatdo

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây