Em sẽ vẫn đợi anh, người lạnh lùng ạ

Thứ hai - 04/01/2010 09:58
Em ngạc nhiên khi nghe mẹ kể, ngày xưa em và anh cùng chung một dòng sữa mẹ, anh em mình không phải là anh em ruột, phải chăng đó là duyên số.
Anh em mình chỉ là anh em họ thôi, cách nhau cũng được bốn đời rồi anh nhỉ? mẹ bảo vì ngày xưa mẹ anh thiếu sữa....

Hai đứa trẻ lớn lên trong cùng một xóm, nhưng trong hai gia đình hoàn toàn trái ngược nhau. Anh may mắn hơn em vì anh có một mái ấm vững chắc, nơi bình yên để anh không phải bộn bề lo toan mà chỉ chú tâm vào học tập.

Còn em, hạnh phúc không mỉm cười với cô bé gầy gộc và có đôi mắt to nhưng luôn buồn rười rượi như mọi người vẫn hay nhận xét.Bố mẹ chia tay cũng là lúc em tưởng như mình không thể vượt qua được.

Anh.....cậu bé mà từ ngày xưa cho đến giờ vẫn nhìn em bằng ánh mắt đó....khó hiểu?? em cảm nhận được có cái j đó anh muốn nói với em.....từ lâu...lâu lắm rồi...và em cũng vậy.
Em đã từng mơ mộng anh là người sẽ chở che mãi mãi cho em, sẽ cùng em xây đắp một mái ấm thật bình yên và hạnh phúc.

Cứ ngỡ như giấc mơ có thật khi vào cái ngày định mệnh đó, anh thổ lộ lòng mình với em. Vậy là sau mấy năm " nhìn nhau từ góc khuất" lúc cả hai còn là học sinh phổ thông, khi bước vào ngưỡng cửa đại học, anh đã nói ra... chưa bao giờ em thấy hạnh phúc như giây phút đó....cho đến bây giờ em vẫn không tin vào điều đó..."anh cũng thích cô bé ngày xưa nhưng lòng tự trọng chưa cho phép anh nói"

Dù chỉ là ngắn ngủi thôi nhưng mỗi lời nói, mỗi kỷ niệm của chúng mình em vẫn còn nhớ như in, em nhớ anh thích ăn Na và Hồng Xiêm lắm, em nhớ anh thích nhất con số 9, em nhớ khi anh ôm bó hoa to tướng tặng em vào ngày sinh nhật mà không phải là hoa hồng vì anh bảo 10H=1P - chỉ có em và anh mới hiểu được vì sao lại thế đúng không anh ? em nhớ khi chúng ta tặng quà cho nhau mà mỗi người bắt nhau phải đoán rồi ghi ra giấy, em nhớ những lời anh hứa, những kế hoạch anh vạch ra cho tương lai,.....em nhớ...nhớ lắm anh ạ. Mỗi mùa đông về không có anh em vẫn sưởi ấm mình bằng chiếc khăn len đó, bằng đôi găng xinh xắn mà anh tặng em. Không biết chiếc khăn em đan anh còn dùng không ? không biết anh còn thích nghe những bài hát tiếng anh em tự chép vào sổ tặng anh k?....không biết....anh còn nhớ em không??? còn yêu em không???

Anh đến rồi anh đi...rất nhanh..thoáng qua cuộc đời em. Anh đi trong im lặng chỉ bằng một tin nhắn " anh xin lỗi "

Thế là mọi thứ quanh em như sụp đổ, em mất hết niềm tin, đã lâu rồi nhưng em không thể mở lòng với một ai khác, vì em biết " em vẫn còn yêu anh, rất yêu"

Dù bạn bè vẫn mắng nhiếc em " người không quyết đoán như vậy mày còn tiếc gì? người không vượt qua được rào cản gia đình như thế không đáng để mày phải đau khổ như thế?"

Thế nhưng em vẫn đợi, em vẫn hi vọng, em biết em bé nhỏ lắm, em biết chúng ta ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau, em biết em chưa xứng với anh, em biết sẽ khó có ai thay thế được anh trong trái tím em... Em cũng biết anh tàn nhẫn lắm...anh rời xa em khi em cần anh nhất...nhưng em ..mãi mãi vẫn vậy...vẫn yêu anh....

Anh lạnh lùng tàn nhẫn lắm anh biết không? nhưng em vẫn đợi, em sẽ đợi ngày anh trở về với em...dù vô vọng..dù em làm tổn thương nhiều người khác đi nữa..thì với em anh mãi là mối tình đầu--mối tình cuối của em.!!

Tác giả bài viết: conmatdo

Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 1 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • FORandNER

    mình cũng từng nghĩ là cả đời chỉ yêu một người thôi . nhưng cuộc sông có phải muốn là được .Mình phải biết vượt qua và vươn lên thôi

      FORandNER   26/09/2010 10:28
  • bong_oc

    quá ngốc.hãy gom nhặt tất cả những gì thuộc về người đó rồi khóa chặt trong ngăn sâu nhất của trái tim.nhớ chọn góc nhỏ nhất ý.vì phần còn lại của thế giới không chỉ có 1 người.
    ;Y

      bong_oc   26/09/2010 09:34

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây