Em sẽ chờ anh đến khi nào có thể

Thứ ba - 17/02/2009 17:09
Dạo này em dậy sớm hơn, có lẽ mùa hè đến thật rồi! Một mùa hè cháy bỏng, chói chang, nắng gắt dễ khiến người ta trở nên vô cảm. Em sợ mỗi mùa hè qua em sẽ thành người lớn mất. Buổi sáng nay trời mưa đến hai lần, và em nhớ anh.
Em sẽ chờ anh đến khi nào có thể
Nỗi nhớ âm ỉ cuộn lên từ bên trong. Từ hôm nay chắc em chẳng “tình cờ” gặp anh trên đường được nữa rồi. Giờ này chắc anh đang chuẩn bị đi rồi. Miền Nam nắng nóng, miền Nam xa xôi…

Ừ, thì em nhớ anh!

Dẫu biết nỗi nhớ cũng chỉ là nỗi nhớ.

Như ngôi sao xa lạc vào muôn thưở.

Biết bao giờ anh thuộc về em?

Em nhớ anh...





Em là nước, lúc lạnh có thể đông cứng làm tê dại những bàn tay, lúc nóng thì lại tan ra thậm chí có thể sôi nóng bỏng. Nước có thể chạy đến mọi nơi, em cũng thế, nơi nào có gió, có anh - em sẽ đến. Nước mềm nhưng không yếu, em có thể đau nhưng không khóc dù là đơn độc. Dù là vô vọng, em sẽ vẫn đi về phía anh, đi về phía mênh mông. Người ta bảo chẳng có gì điên hơn là chạy theo gió, nhưng nước vốn không thể níu giữ được gió - nước chỉ có thể tan ra rồi chạy theo gió, để một lúc nào đó nói cho gió biết “gió dừng thì nước lặng”, rằng nước chính là nơi dừng chân của gió.

Đơn độc!



Em đi về phía anh, đi về phía mênh mông.



Bằng những ảo ảnh đã hoá thành cuộc sống.



Hãy đón em với vòng tay ấm rộng.

Và nụ hôn dài,



... dài đến triệu năm không?



Chẳng có nụ hôn nào dài đến triệu năm đâu anh, cũng như tình yêu vốn chẳng là mãi mãi. Nhưng em cũng có sống mãi trên đời đâu, em cũng chẳng cần những thứ bất tử mà mọi người chạy theo. Với em tình yêu đơn thuần là khoảnh khắc, là những rung cảm tự đáy lòng. Giống như nước - tình yêu của nước là gì nhỉ? Là những gợn sóng khi gió thoảng qua dù là gió vô tình. Những gợn sóng lăn tăn từ đáy dòng nước cuộn lên trên bề mặt.Trông thì hiền hoà bởi đơn giản chỉ là gợn sóng nhưng dưới lòng nó là bão giông?

... và em sẽ ở đây chờ anh về.



Hôm nay trời nắng nhẹ anh ạ, em lang thang và mua một bó hoa hướng dương rất to. Đẹp đến kì lạ! Em không thích ánh nắng mặt trời vào mùa hè, nó chói chang quá. Nhưng em yêu hoa hướng dương. Chẳng mấy ai biết điều này vì đơn giản em luôn nói là em ghét hoa. Hướng dương - hướng tới mặt trời, mặt trời trong những ngày đông.



Em cũng không chờ nắng đâu anh ạ. Trái tim em vẫn ấm chỉ có bàn tay là lạnh. Và em thích thế. Em vẫn thích nhìn gió thổi và mong được bay cùng gió chứ em không thích gió dừng lại, rồi ở yên một chỗ với nước. Như thế gió không còn là gió - mạnh mẽ và phóng khoáng - dù là cô độc. Còn nước cũng chẳng còn là nước, chẳng còn đằm thắm đợi chờ gió mà sẽ yếu đi thì sao?



Dòng đời mong manh thật nhưng em là nước! Và em sẽ chờ anh, cho đến khi nào có thể…

Tác giả bài viết: fe_1993

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây