Đừng để em một mình

Thứ bảy - 27/02/2010 07:12
Anh đang ở đâu? Đừng bỏ em một mình, đừng trốn em nữa anh...Lại thêm 1 tháng nữa trôi qua, cuộc sống của anh ra sao, có tốt không. Sao anh ngốc đến như vậy hả anh, em đã đếm, từng phút từng giờ, từng ngày, rồi đến từng tuần lễ, rồi từng tháng...cây trúc đào trước nhà mỗi ngày một cao hơn. Ngày anh ra đi nó vẫn còn bé xíu. Mà...bây giờ nó đã cao muốn khỏi người em...
Đừng để em một mình
Mệt mỏi và chán nản, em chỉ muốn nằm lì ở nhà để ngủ cho đến khi nào chết đi, có lẽ khi chết em sẽ dễ dàng tìm được anh hơn phải không? Anh vẫn làm một con người tốt khi ra đi, như vậy em một mình còn có ý nghĩa gì nữa...Anh thật quá ích kỉ. Có biết em khóc rất nhiều...mà khóc vì cái gì đây? Vì cái cuộc đời mình sao mà quá bạc bẽo, yêu một người cũng không được, có phải nó là một thứ quá khó khăn với em không anh?

bao nhiêu lần em nói cố quên anh là bấy nhiêu lần em tự lừa dối chính bản thân mình. Em đã gắn cuộc đời mình với tình cảm dành cho anh mất rồi. Dù chúng ta có duyên nợ hay không em cũng nhớ anh nhiều lắm. Muốn nhắn cho anh một tin nhắn, một tin nhắn không gởi được để tự an ũi bản thân mình mà cũng không thể...Dường như chúng ta đã bắt đầu có những rào cản rồi phải không anh?

Sao anh có thể nói những lời đó với em. Em chỉ là một tâm hồn quá yếu đuối. Giờ đây em, đã quá kiệt sức. Em đang đứng bên một bờ vực mà chỉ là có làn gió nào khẽ thôi cũng đủ để đẩy em xuống. Anh đâu rồi...sao không nắm tay em kéo lại...Sao anh không lấy lại hết yêu thương khi ra đi, để lại làm chi để giờ đây em có muốn dứt khoát cũng không được. Em rất đau khổ anh biết không? Em cứ tự dằn vặt mình để rồi không biết nó được kết quả gì nữa, làm như vậy anh có cảm giác được em đau đớn như thế nào mà quay lại hay không?

trời mưa...Em đi giữa trời mưa...lúc thì ào ạt lúc lất phất. Em bỏ lại cây dù tự lúc nào...chỉ còn em và cơn mưa buồn ấy thôi anh à...
Mưa thấm vào da thịt em lành lạnh, mưa àm áo em ướt và tạt vào má, vào mặt em lại làm em nhớ đến anh. Em ước gì lúc ấy anh đứng kế bên em và đi cùng em...Dòng người và dòng xe cứ đua nhau vượt qua...còn nước mắt em và nước mưa cũng hòa quyện làm một...


Đêm nay, lại một đêm nữa em nhớ mong anh đến từng phút giây trôi qua vô tình...
Em phải làm sao đây...
....măt em ướt vì nước mắt, mắt em nhòa đi, không thấy được thật hư. Mọi thứ cũng tại cái thứ nước mắt của em mà ra. Giờ đây nó chỉ là một thứ nước mắt vô dụng và thừa thải. Em ướt gì đây sẽ là những dòng cuối cùng em viết về anh... để ngày mai em sẽ viết về người khác...
Em đã từng nuôi biết bao hi vọng cho mối quan hệ của chúng ta được tốt đẹp nhưng có bao giờ nó được như mình nghĩ hay không?

Anh sống như thế nào rồi? Anh nhớ em như thế nào, có như em không hay thời gian đã khiến anh quên em mất rồi. Có lẽ anh có thừa khả năng để tự lo cho mình. Em mới là người cần lo, mà cũng không biết phải lo như thế nào đây? Cuộc sống này quá mơ hồ, còn cuộc đời thật ra nó là cái gì?
Một sợi dây thun kéo dãn ra rồi đứt, một sự chuyển động hỗn độn đến một lúc nào đó lại vỡ ra, hay là một sự giả dối được thực hiện một cách đầy kĩ xảo???

Một mình...sao anh không ở gần bên em?...

Tác giả bài viết: atiani

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây