Buông tay..!

Thứ sáu - 17/12/2010 08:48
Nó ngồi đây, trong căn phòng trống, lật lại từng trang kí ức của nó... dường như những ngày qua nó luôn trốn tránh sự thật...nó dối lòng nó...
Buông tay..!

Sống ko giận ko hờn ko oán trách
Sống mỉm cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên theo kịp ánh ban mai
Sống chan hoà với những người chung sống
Sống là động nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống yên vui danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.


...Nó có làm đc như thế đâu ? Nó tự cho mình là vô cảm..nó tự cho mình là có thể mỉm cười với cuộc sống...và đã gần 5 tháng qua nó đã tự bắt nó tập dần với cuộc sống mới...nó cố gắng ép mình sống theo cách mà nó đặt ra...và nó đã dần làm đc...ít ra nó đã sống thanh thản hơn..ít ra nó đã cảm thấy mình ko còn buồn như trc nữa, và ít ra nó đã thay đổi đc chính nó...nhưng...! tại sao...? tại sao...? 1 câu hỏi lớn đặt ra cho riêng nó...khi tất cả đã khiến nó dừng lại...nó đã thật sự muốn dừng lại...dừng lại để nhìn chính cái bộ mặt giả tạo của nó...nhìn lại chính cuộc sống vô nghĩa của nó...nhìn lại chính những gì nó đã cố gắng, và rồi chính nó đã hèn yêu muốn buông tay...

Ngồi 1 mình...đây ko phải là lần đầu nó như z...những nốt nhạc ko lời vang lên, như âm ĩ đâu đó trong lòng nó là những nỗi đau ko lời...từng nốt nhạc...từng nốt nhạc...như muốn xé nát cõi lòng nó...nó đay điến...và nó rất muốn khóc...nó muốn khóc 1 lần sau cuối cho những gì nó đã cố gắng...nó muốn nó trở về là chính nó, chứ ko phải là cái vỏ bọc hoàn hảo của 1 Hoa Hồng Xanh biết yêu thương và biết trân trọng những gì mình đang có...1 HHX biết mỉm cười với cuộc sống, 1 HHX biết chia sẽ và an ủi mọi người...và hôm nay...khi tất cả những gì xảy ra với nó, nó đã ko thể nào chịu đựng nỗi...nó như nén chặt lòng 1 lần cuối để rồi xin 1 lần đc tung ra...ko giữ lại bất cứ 1 nỗi đau nào...nó xin đc 1 lần đem niềm đau viết thành những dòng nhật kí...chỉ ngày hôm nay thôi...chỉ 1 ngày...1 ngày cho 1 trái tim đã ko thể thêm nhịp đập cho bất cứ yêu thương nào...
Nó vẫn ngồi 1 mình lắng nghe từng nốt nhạc...và nó rất muốn hét thật to...nó muốn khóc thật lớn...chỉ 1 mình thôi...chỉ 1 mình để ko ai thấy những giọt nước mắt của nó...nó muốn sống thật với chính nó...1 cô bé yếu đuối...1 cô bé sống sau cánh cửa của niềm vui và hp ảo...1 cô bé mà mọi người luôn thấy nó xuất hiện với những nụ cười thật tươi và những câu nói bong đùa dí dỏm...1 sự giả tạo đáng sợ...nó đã rất thành công khi đóng giả 1 thiên thần mang đến niềm vui và niềm tin cho mọi ng...
Dối gạt đc tất cả mọi ng, nhg với chính nó...nó đã gụt ngã...và giờ đây..nó chỉ biết mím môi chịu đựng...nó đau..đau lắm...nó...và nó...vẫn ko thể khóc...

Những trang kí ức trước kia của nó là những nỗi muộn phiền...mỗi khi nó buồn...điều nó muốn làm nhất là lang thang 1 mình rong ruổi trên những con phố quen thuộc, hay đứng 1 mình nơi góc phố để nhìn dòng ng qua lại...hoặc chỉ đơn giản để dòng cảm xúc trôi theo dòng sông trước mắt nó...tệ hơn nữa là nó chìm trong hơi men cay nồng của bia rượu...lúc nó buồn, nó có thể uống đến mức có thể của nó...đến bạn bè phải đặt nó với cái danh là "ma men"...nó uống trong điên cuồng...nó nuốt từng ngụm rượu như nuốt cho trôi đi những giọt lệ sầu trong lòng nó...nó tự làm tổn thương bản thân nó...nó như 1 con thiêu thân lao vào giữa dòng người...nó đánh mất chính nó...


Nhưng hôm nay...nó hiểu...dù nó có đau đến đâu...dù nó có thật sự gụt ngã đến mức ko thể đứng lên đc...nó cũng sẽ cố gắng...cố gắng ko cho mình đi đến con đường ko có lối thoát...nó chỉ biết im lặng...nén nỗi đau vào lòng...nén chặt lại...và cố gắng mỉm cười...bởi vì nó biết..chính nó đây, chính cuộc sống này của nó, ko phải chỉ thuộc về riêng nó, nó ko thể làm tổn thương mình, nó ko thể hủy hoại cuộc sống và thân xác nó...nó ko muốn những ng yêu thương nó phải đau lòng vì nó... Nhìn nó trong gương...nó bỗng giật mình vì thấy nó ngày càng tiều tụy...chính cái ngày định mệnh ấy đã cướp mất sức khỏe của nó...đã lấy đi thứ mà nó cần nhất để có thể làm nên tất cả... Để lại cho nó là những cơn đau... Thời gian gần đây, nó hiểu và cảm nhận đc cái gì đang xảy ra với nó, cái gì đang đến với nó...những cảm giác đáng sợ mà nó từng trải qua...nó chỉ biết mím chặt môi...cay đắng...rồi sẽ ổn thôi T ah... Nó cố gắng chăm sóc nó...nó yêu thương nó hơn, nó ép mình ko suy nghĩ nhiều ảnh hưởng đến sức khỏe của nó...nó trở nên ngoan ngoãn ngủ sớm... và nó luôn bắt nó mỉm cười, rồi ngày mai sẽ tốt hơn với nó...


Bây giờ với nó...việc nó có thể làm là phải tập trung thật tốt cho kì thi lần này và cho những thử thách sắp tới...nó sẽ phải cố gắng nhiều hơn cho chính nó...cho chính tương lai nó...Mỗi một lần đc nói chuyện đt với mẹ nó, nó thấy vươn đâu đó 1 nỗi buồn trong câu nói của mẹ...nó biết mẹ mòn mỏi đợi chờ nó từng ngày...mẹ luôn mong nó thành công và hạnh phúc trong cuộc sống...dù nó biết, ở quê, mẹ nó đang vất vả với những gì cần cho nó trong thời gian tới...mẹ mỉm cười với nó khi nó hỏi về tiền đi thực tế cho nó lần này...và nó biết...chỉ cần như thế thôi nó đã hiểu nỗi vất vả và khổ tâm của mẹ nó như thế nào... Nó ko oán hận cuộc đời đã mang đến cho gia đình nó là những nỗi bất công...nhưng nó ko cam tâm cho những gì mẹ nó phải gánh chịu...tại sao con người có thể hờ hững đến mức cướp mất của mẹ nó hạnh phúc và những yêu thương mà mẹ nó xứng đáng đc nhận...để giờ đây..sống ở nơi ấy, cả cha và mẹ nó phải xây dựng mọi thứ bằng 2 bàn tay trắng... số phận cuộc đời đã gieo bao nỗi trái ngang... Và nó sẽ phải cố gắng vì tất cả mọi thứ...nó sẽ làm những gì đến mức có thể cho phép của nó...bởi nó hiểu...cuộc sống của nó hôm nay đã khác trước...nó ko còn đc đầy đủ nó ấm như 1 cô tiểu thư ngày nào...nó sẽ cố gắng...cố gắng...trong niềm hi vọng...nó có thể làm đc...

Đôi khi...đứng 1 góc phòng...cảm giác choáng váng...đầu óc lâng lâng...nó như lạc vào thế giới khác...bất thần nó cố lấy lại thăng bằng...và nó thấy lạnh người...uống vội 1 ngụm nước...thở 1 hơi dài...ko sao nó ơi... Nhưng sao mấy ngày qua...nó càng cố gắng chăm sóc nó...nó càng cảm thấy mệt mỏi...đôi lúc nó cảm thấy bất thần...lòng gay gứt đến khó chịu...với những gì xảy ra xung quanh nó, vốn dĩ ko hề lớn lao to tát gì nhưng nó lại cảm thấy khó khăn khi mỗi lần phải suy nghĩ nhiều về nó... cơn đau nửa đầu lại chợt đến...rồi chợt đi...đầu nó nhức như búa bổ...nó cảm thấy nó đang dần trở về với nó của 1 năm trước đây...những viên thuốc đắng...nó chợt rùng mình... ko sao đâu ngốc ah...mầy sẽ vượt qua đc ... cố lên! Nó sẽ làm gì khi 1 ngày nào đó...nó ko thể cố gắng cho những gì nó cần phải cố gắng...nó sợ...


Lời mà nó hiện giờ muốn nói với những người yêu thương nó nhất...đó là 1 lời xin lỗi...xin lỗi tất cả mọi người vì nó đã ko làm đc như những lời nó hứa...nó xin lỗi mọi ng vì nó ko thể sống trong cái vỏ bọc hoàn hảo của nó, nó xin lỗi mọi người vì nó đã gụt ngã...nó xin lỗi và thật lòng xin lỗi...lòng nó đau lắm...


Xin lỗi...xin lỗi...những ai đã đem tình yêu đến cho nó...nó ko thể nắm chặt lấy hạnh phúc và nó ko có can đảm để dành tất cả yêu thương đến bên họ...nó có lỗi với những người đã mang yêu thương về bên nó...nó mong họ đến và rồi lại tàn nhẫn buông tay họ ra...nó cần gì ở họ...1 sự cảm thông, 1 lần đc chia sẽ, hay 1 vòng tay ấm áp...nó cần ở họ những yêu thương hay là 1 sự thương hại...thương hại 1 con người mềm yếu như nó...1 con người ích kỉ như nó... Nó chỉ biết yêu chính nó...vốn dĩ nó chẳng yêu ai...những ai đã dành tình yêu cho nó nên hiểu rằng...nó ko thể đáp lại những yêu thương...và nó sẽ sống tốt khi chỉ có 1 mình nó...nó...nó sẽ buông tay với những yêu thương...nó nó...sẽ chỉ yêu thương chính nó...trái tim nó đã đóng chặt lại...và mãi mãi vết thương lòng trong nó ko thể đc xoa dịu...vì thế xin hãy để mặc nó với những gì nó đã chọn...xin hãy sống hạnh phúc và xin bình yên về bên họ !

Nó sẽ có thể làm được khi nó tìm lại niềm tin cho chính nó...sẽ mau thôi cho những niềm tin cần quay về...sẽ mau thôi cho nó bắt nhịp lại với cuộc sống...ngày hôm nay nó có thể viết ra đc những điều này...thì đã là lúc nó nên đối diện với sự thật...và sẽ chấp nhận tất cả...nó sẽ xây dựng lại mọi thứ cho cuộc sống của nó...nó nhất định sẽ làm đc...và nó phải làm được !

Tác giả bài viết: Hoahongxanh

 Từ khóa: n/a

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Hoa Hồng Xanh

    Đôi khi buông tay là 1 cách tốt nhất để ta cảm nhận đc hp xung quanh mình. Và buông tay để nhận ra rằng nếu ta đánh mất hp ấy ta mãi mãi sẽ sống trong nuối tiếc :(

      Hoa Hồng Xanh   17/01/2011 00:27
  • Sherry

    buông tay liệu có được hạnh phúc không?Mọi thứ vốn dĩ đã là mong manh và dễ vỡ.nhưng chính vì mong manh nên mới phải nâng niu và trân trọng.

      Sherry   17/12/2010 20:50

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây