Bồ công anh và gió...

Thứ tư - 14/07/2010 12:03
Pháp, mùa thu đẹp thoang thoảng hương, gió thổi khiến lá vàng rơi nhẹ vào má cô gái Việt...Thoát khỏi những tiếng nhạc của các nghệ sĩ đường phố, tiến về ngoại ô của provence là những cánh đồng hoa oải hương tím mộng mơ, xa xăm còn có cả 1 thung lũng hoa cải và hướng dương vàng rực...
Bồ công anh và gió...
Thanh ngồi trên thân cây đã bị đỗ, cô nín thở, hương thơm oải hương làm ngây ngất cô gái, cảm, 1 chút gì đó nao lòng, chút cuồng nhiệt và say mê với thiên nhiên hoa cỏ...

....1h trôi qua...

Tiếng lá cây xào xạc, tiếng gió, tiếng thời gian, tiếng lòng...Thanh lặng im giữa những âm thanh ấy...rồi chợt ngân lên 1 tiếng khóc thầm...Cô mở chiếc hộp gỗ của mình ra, bên trong chỉ là 1 bông hoa bồ công anh đã rụng cánh và vài trang hồi kí bị xé rời ra, những cánh hoa vội vàng theo gió cuốn đi trong tích tắc, vì sao ư?vì hoa nhẹ quá, hay vì trong ai đó đã không còn nặng lòng nữa...

"Gió hãy mang bồ công anh đi đi, gió mang đi rồi, đừng để nó bị nhốt nữa gió nhé!"

.... Nước mắt giàn giụa....

"Đi rồi, đừng quay lại làm chi cho buồn nữa nha em!"

Thanh bỏ đi, 1 số cánh hoa rơi chọn cánh đồng oải hương làm nơi dừng chân, 1 số khác đến 1 nơi xa xăm, không biết sẽ bay đi đâu, chỉ biết đã bay mất rồi...Sau lưng, chỉ còn lại 1 trang hồi kí bị xé rời...ngày tháng cách đây hơn 1 năm:

"Không buồn nỗi, không khóc nỗi...nhưng coi như đây là 1 câu chuyện buồn, hay 1 cơn mơ đan xen giữa ác mộng và ảo tưởng vậy đi
Mình đã lang thang trên 1 con phố trong hạnh phúc thật sự chào đón ngày valentine....
Hôm nay mình vào 1 cửa hàng bán len để hoàn thành xong áo đông cho André...
1 quả bóng va vào chân, mình nhặt lấy, và 1 cậu bé xuất hiện với đôi mắt dễ thương đến kì lạ.

Cậu bé quen thuộc, mình cảm thấy thế, mình dẫn cậu bé ra khỏi cửa hàng....

An.........dré!mình đã định gọi anh khi thấy anh. Nhưng hình ảnh cậu bé đáng yêu khiến mình sựng lại...

André đang âu yếm với cậu bé mà mình cảm thấy quen thuộc đó, rồi mộ phụ nữ mang thức ăn đến cho 2 ba con họ. Và họ là 1 gia đình đang hạnh phúc...

Mình lặng lẽ rời khỏi cửa hàng, mọi thứ vỡ ra từng mảnh vụn vỡ, không phương huớng, mình không biết phải đi đâu...Đi mãi, đi qua 1 chiếc cầu, mình vứt cuộn len xuống dòng sông, nó chìm, và chắc đã chìm hẵn khi mình quay lưng đi...


Ngày...tháng...năm
Mình trốn André, mặc cho những cú đt anh gọi , mặc cho những tin anh nhắn, dù mình cũng muốn nói với anh 1 câu "je'''' taime!" như anh đã nói với mình...

ngày...tháng...năm

hôm nay mình gặp anh ngồi đợi ở cổng trường, mình thấy đau lòng, nhưng gia đình anh thì sao trời ơi!

ngày...tháng...năm...

Hôm nay mình tốt nghiệp, 1 chút nữa mình sẽ về lại Việt Nam, bỏ đi những thứ tồn tại mà mình có ở nơi đây
Tình yêu đầu của những năm du học của mình, tạm biệt anh..."

Tác giả bài viết: atiani

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây