Quê hương ơi.....

Quê hương ơi.....

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ "Ai bảo chăn trâu là khổ?" Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

Sơn Tây - Ngày gió lạnh

Sơn Tây - Ngày gió lạnh  2

Gửi tặng Sơn Tây của tôi! Những cơn gió lạnh đầu tiên đã lại tràn về trên từng con phố nhỏ. Trong dòng chảy bất tận của thời gian, những con phố Sơn Tây cứ thay đổi theo những mùa đi qua.

Mùa xà cừ thay lá

Mùa xà cừ thay lá

Xà cừ thay lá vào đầu hạ. Khi đó, những chùm phượng nở sớm đã đỏ rực như đốm lửa. Tiếng ve cũng bắt đầu rả rích. Trời vừa hửng nắng, oi nồng, mồ hôi rịn trên trán và lưng áo. Chớp mắt, nắng đã trốn mất tăm. Mây đen ùn kéo tới, xì xầm.

Hương quê...

Hương quê...

Quê tôi là một vùng nông thôn nghèo thuộc xứ Kinh bắc, nằm trải dài bên dòng sông Đáy thơ mộng. Khi còn bé, tôi thường cùng các bạn rủ nhau ra sông tắm, thả mình vào làn nước hơi đục mát lạnh. Xa quê nhiều năm nhưng mỗi lần trở về, tôi vẫn thấy một cảm giác thân thương đến thế.

Miền trung yêu thương

Miền trung yêu thương  1

Tôi sinh ra và lớn lên ở miển bắc cả cuộc đời chưa bao giờ đặt chân lên mảnh đất miền trung nhưng trong trái tim tôi có một tình cảm lạ lùng mà sâu đậm với mảnh đất miền trung ấy.

Nước lũ rút rồi, mẹ khóc!

Nước lũ rút rồi, mẹ khóc!  4

Từ tầng 2 trường tiểu học nhìn về, mẹ quệt nước mắt và nói: “Mất hết rồi con ơi, rồi đây lấy cái gì mà đủ ngày 2 bữa?”. Tôi nhìn dòng nước trôi mà lòng chùng xuống. Nỗi đau này có gì lạ đối với dân miền Trung!

Ký ức vàng rơm

Ký ức vàng rơm

Một trưa nằm nghe tiếng gió, bỗng thoang thoảng một mùi hương nồng nàn xưa cũ. Thì ra, những nhành rơm vàng gắn lưu cữu trên tường đã rơi xuống từ lúc nào. Nằm miên man nhớ một miền ký ức rơm vàng thời xa vắng.

Nhớ Sài Gòn

Nhớ Sài Gòn  1

Nhớ Sài Gòn với những con nắng vàng ươm trải dài trên những con đường như mắc cửi. Nơi ấy từng có gã lang thang vẩn vơ đi tìm cho mình một hình bóng, rồi buông tiếng thở dài như ngọn gió hun hút xoáy lên những chiếc lá khô ràn rạt.

Khoảng trời tuổi thơ...

Khoảng trời tuổi thơ...

Tuổi thơ cắp sách đến trường
Hồn nhiên thơ bé chẳng vương bụi trần
Con đường đất đậm dấu chân
Bắt đôi bướm nhỏ phân vân bay vòng…

Quà quê giữa phố

Quà quê giữa phố

Những đêm về nhà muộn, đi qua ngã tư công viên, bao giờ cũng gặp người phụ nữ ngồi tư lự bên chiếc xe đẩy bán bắp luộc. Cái dáng liêu xiêu cứ nhập nhòa giữa sương khói đất trời và ánh đèn cao áp vàng vọt.

Cây sơ-ri!

Cây sơ-ri!

Sáng nay thức dậy 1 cách uể oải trong cái dư vị còn sót lại của ngày hôm qua. Mùi hương thoang thoảng của các loại hoa hình như vẫn còn nồng nàn, phảng phất đâu đây. Dễ chịu lạ!

Quê hương của tôi

Quê hương của tôi

Ai cũng có quê hương. Và kỉ niệm thời ấu thơ là những kỉ niệm đẹp nhất và luôn làm ta mỉm cười hạnh phúc khi nghĩ tới.

Tôi cũng vậy. Quê hương, nơi tôi cùng những người bạn đã cùng nhau lớn lên và được nuôi dưỡng tâm hồn cho ngày hôm nay.

Thời ấu thơ

Thời ấu thơ  1

Lại đến mùa thu hoạch lúa rồi. Nhìn mọi người đang cắt lúa tôi lại nhớ đến những ngày ấu thơ của mình. Tuy tôi không phải là con nhà nông chính cống, nhưng người của làng quê mà, ai lại không gắn bó với đồng ruộng bao giờ.

Thương nhớ mái gianh

Thương nhớ mái gianh  1

Xưa, quê tôi ở nhà mái rạ, mưa to không ồn như mái tôn, nắng hạ đỡ nóng bức hơn, đông về lại ấm áp như nhà có máy điều hoà nhiệt độ.

Tình yêu của biển

Tình yêu của biển

" Anh sẽ nắm tay em đi dạo hết bờ biển để tận hưởng cái mênh mông và kì diệu của biển". Anh đã nói như vậy. Nhiều lần, anh nắm tay Lan đi dạo hết bờ biển, hơi nước biển mặn chát phả vào mặt. Rồi một lần bão lớn, biển đã cướp đi sinh mạng của anh.

Sự thật về Xứ Mộng Mơ

Sự thật về Xứ Mộng Mơ

- Cha ơi, vì sao ngưòi xứ Huế ăn ớt nhiều ?

- Vì đó là một thói quen ẩm thực thú vị của ngưòi quê nội con.

Mẹ và mùa bão

Mẹ và mùa bão

Bão. Lá xà cừ rụng dày thành đám, cành khô bị gió quật rơi nghiêng ngả. Bão là nguồn sống của mẹ vì lá rụng, củi khô sẽ được mẹ cần mẫn gom đống, chờ hôm trời nắng, mang phơi...

Vùng quê thương nhớ

Vùng quê thương nhớ

Nhớ ngày nào, chúng mình nô nức rời thị trấn bé nhỏ, lên thành phố trọ học, tìm kiếm cơ hội tiến thân. Nhưng anh dần nhận ra, cuộc sống náo nhiệt bon chen nơi đó dường như chẳng hợp với mình.

Đồng quê

Đồng quê

Ông bà cha mẹ tôi nông dân. Tôi sinh ra và lớn lên ở làng. Tôi từ làng ra đi. Ba năm quân ngũ tôi đóng quân ở thành phố. Ở cái nơi mà ánh sáng ban ngày, ánh điện ban đêm đều giống như nhau.


Các tin khác

global block new comment
Góc thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây