Cái chén nhựa

Thứ sáu - 25/09/2009 10:17
Đó là một cái chén nhựa đẹp, mỗi khi và cơm xong, tiên nữ xiêm y lộng lẫy nhảy múa bất ngờ hiện ra ở đáy chén. Vì là chén nhựa nên chỉ dành riêng cho Cu con. Mỗi bữa ăn, bao thức ngon được ba mẹ anh chị "tranh giành" trìu mến gắp vào chén cho Cu con. Cái chén chắc là no nê, sung sướng và tự mãn lắm.
Cái chén nhựa
Một hôm có một thằng bé ăn xin kiêm ăn cắp vặt lẹ tay chôm mất cái chén.
Cái chén theo chân thằng bé nếm bụi đời. Mỗi khi gặp ai, thằng bé lại ngửa cái chén trên tay, cất giọng đều đều:
- Bác ơi, (hoặc chú, dì ơi...) cho con đồng ...

Nhưng cái chén đẹp không mang lại may mắn cho cuộc đời thằng bé. Cả ngày hôm đó, rất ít người bỏ vào chén chút ít sự thương hại. Thằng bé nhìn chằm chằm vào nàng tiên đang ngúng nguẩy ở đáy chén, nó lấy mảnh sắt gãy gạch nát hình ảnh đẹp đẽ. Cái chén trở nên xấu xí cáu bẩn dưới tay thằng bé, nghĩa là nhuốm màu ăn mày.

Tháng ngày trôi qua, cái chén trở thành người bạn đồng hành với thằng bé trên những nẻo đường vô định. Thay vào những thức ăn ngon ngọt trước đây, cái chén phải đựng những đồng tiền nhàu nát qua tay ko bít bao nhiêu người, keo kiệt bủn xỉn hay hào phóng nhân đạo; những hạt gạo của tình thương đổ xuống từ những mái tranh nghèo nàn; những cái bánh sẻ chia từ những bàn tay sần sùi... Nhưng tất cả đều bốc lên một mùi rất đặc trưng: thương hại.

Một hôm, hạnh phúc chợt mom men làm quen với số phận thằng bé. có một người đàn ông đã nhận ra thằng bé là đứa con của người em trai bất hạnh đã mất trong một tai nạn giao thông. Thằng bé được giã từ cái thân phận ngửa tay ăn xin giữa chợ đời để vể sống với người bác. Đổi đời? Lên hương?

Hôm theo bác về nhà, thằng bé không chịu vứt cái chén, nó bỏ toàn bộ đồ nghề vào cái túi vải đeo khư khư bên người.
Nhà bác nó giàu, bác nó tốt, tử tế. Bác gái cũng vậy. Nhưng thằng con thì chỉ hơi tốt và ko tử tế cho lắm.
Thỉnh thoảng thằng bé lại đem những thứ thân cận ngày xưa ra ngắm nghía. Nó cầm cái chén, ngửa trên tay, nhìn đáy chén giờ chỉ còn vương lại đôi miếng màu xanh đỏ của hình bóng nàng tiên. Nó trầm ngâm:
- Có ai sinh ra chỉ để ngửa tay nhận phần thương hại? có cái chén nào làm ra chỉ để đựng của bố thí?

Một lần người bác bắt gặp thằng bé mân mê đống di sản của một thời đã lùi vào dĩ vãng. Người bác ko nói gì. Nhưng thằng bé biết ng bác ko hài lòng lắm. Đêm đó, thằng bé mang túi vải cùng chén nhựa ra đốt. Ánh sáng yếu ớt nhẹ loang lên những giọt nước mắt trầm ngâm:
- Tao cũng mong tụi mày được hóa kiếp...

Tác giả bài viết: conmatdo

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây