Gửi anh thương yêu

Thứ hai - 13/12/2010 05:14
Có lẽ em chưa bao giờ gọi anh như thế dù anh luôn muốn, và dùng đủ mọi “ biện pháp” bắt em phải gọi anh là “ anh” , em cứng đầu thế nào thì anh biết mà, nhưng hôm nay em sẽ gọi anh như thế nhé?
Gửi anh thương yêu

Mấy hôm nay em không thể làm được việc gì cả, anh biết vì sao không? Vì anh đấy…sao em lại như thế này chứ?sao em lại cứ làm khổ mọi người thế? Em đã tự hứa rất nhiều em sẽ không quay đầu lại, đây là lần cuối cùng em nói chia tay anh, vậy mà sao em đau thế? Hôm nay là mình chia tay được tròn hai tháng, hai tháng mình không liên lạc trừ một lần mình nói rằng mình kết thúc từ đây. Mới hai tháng thôi mà sao em cảm giác như đã lâu lắm rồi, mới 2 tháng thôi mà sao em thấy anh đã xa em đến vậy? hoa anh tặng em, tất cả những gì liên quan đến anh, em vẫn giữ, hay bởi vì em không đủ dũng cảm vứt nó đi? Em tưởng rằng em đã quên anh, em đã tìm được người phù hợp với em, với những gì gia đình em mong muốn, em đã và sẽ cố gắng yêu người đó, nhưng không phải vậy, hình ảnh của anh vẫn vẹn nguyên trong em, sao vậy hả anh? Tại sao mình lại khổ sở vậy hả anh?em đau lắm, dù em biết mình không nên và không thể quay đầu lại, như thế khổ cho cả 3 chúng ta, nhưng sao em vẫn khóc? Em ước gì bây giờ anh ở trước mặt em, nếu như thế chắc em sẽ chạy đến, ôm anh mà khóc, có lẽ lúc đó em sẽ vứt bỏ tất cả, sẽ quên tất cả toan tính nghĩ suy. Tại sao lại thế này hả anh? Em biết phải làm sao bây giờ hả anh? Khi em đã cố gắng nhưng vẫn nhớ đến anh?

Giờ này em chỉ muốn anh lại đứng dưới cửa, ôm bó hoa cười thật tươi tặng em, ôm em vào lòng rồi 2 đứa lại nắm tay nhau đi dưới phố như trước kia. Anh có nhớ Tối hôm anh xuống chỗ em, dù hôm sau là anh thi 1 môn tốt nghiệp, dù anh phải “ bật tường” để đi, dù lúc đó là 9h đêm,dù anh phải đi xe máy 1 tiếng đồng hồ, xuống chỉ để nhìn em, nói chuyện với em 30 phút rồi lại đi xe máy về, anh có biết me vừa bực vừa thương anh thế nào không? Lúc gọi cho anh, là gần 12h đêm, nghe anh nói đã về đến trường, em mới thở “ phào” một cái, sao anh lại ngốc thế chứ? Vì nhớ em mà anh liều đến vậy chứ? Anh làm em lo lắng và thương anh như thế nào anh biết không?

 Lần cuối cùng anh ra thăm em, lúc đó em biết anh mệt lắm, nhưng nhìn thấy em anh lại cười thật tươi, như không mệt mỏi gì cả. khi anh từ quán nước đi vào, rồi khi anh buồn buồn ra về, lúc đó em chỉ muốn chạy theo ôm lấy anh, nhưng em không thể và đã không làm như thế. Trước anh, em luôn tự cho mình cái quyền định đoạt tất cả, em thích gì làm đó, em không cần nghĩ đến cảm giác của anh, em giận dỗi, tức tối, bắt bẻ anh..những tin nhắn, những cuộc gọi của anh hàng ngày khiến me phát bực cả lên, nhưng đó cũng chính là một phần cuộc sống của em. Em toan tính, em lo lắng anh không xứng với em về bằng cấp, về gia đình, nhưng thực ra phải là ngược lại mới phải đúng không anh? Em không xứng đáng với anh, với tình cảm của anh dành cho em, em là đứa con gái thực dụng, người ta coi thường những kẻ toan tính trong tình yêu, điều đó đúng, như chính em đang coi thường em vậy, em thấy sợ chính bản thân mình, em không thể hiểu nổi em nữa, không thể…

Em cứ càng cố vẫy vùng thì càng nhớ anh quay quắt, như em đnang lún chân xuống bùn, càng cố bước ra thì em càng lún sâu xuống. em nhớ những lần em quát thét bắt nạt anh, em nhớ những lần ăn vạ anh, nhớ những lần anh tặng hoa cho em. Em nhớ cái hôm anh đòi hát cho em nghe, lúc đó em buồn cười chết đi được mà không dám cười, giọng anh nghe kinh khủng thế mà anh dám khoe anh hát karaoke toàn 100d à? Anh có lừa em không đó?

Anh còn nhớ mình đã tính mai kia con cái sinh ra không được lười ăn như mẹ không? Anh có nhớ anh đã nói anh đi làm rồi hàng tuần sẽ ra thăm em không? Anh có nhớ mình đã tính sinh nhật em P mình sẽ tặng quà gì cho em P không? Cuối cùng thì tất cả những điểu đó đều một tay em phá nát. Sinh nhật em P em cũng lên chúc mừng cùng một người khác, không phải là anh. Tại sao anh không hận em?sao anh không làm gì có lỗi với em?để em không phải đau khổ thế này? Sao vậy hả anh? Em biết phải làm sao bây giờ?em phải làm sao để xoá được hình ảnh của anh, em phải làm sao để quên đi tất cả, để có thể sống tiếp như em toan tính bây giờ hả anh? Em phỉa làm sao đây? Anh cho em một phương án được không anh?

Em xin lỗi, nhưng có lẽ em không quay lại được nữa rồi, vì dù tình cảm của em như thế nào, thì gia đình em vẫn thế, quan niệm suy nghĩ của mọi người vẫn thế, định kiến xã hội vẫn thế và cái bẹnh “ sĩ” của em vẫn thế. Anh có chịu được không khi người ta nói thẳng với anh rằng anh thua kém em? Lúc đó anh sẽ đau lắm, em biết điều đó mà, nhưng anh sẽ đau một mình thôi, anh không để em biết, lo lắng đâu, anh đã luôn cố gắng để xóa dần cái khoảng cách đó với em, em biết mà…anh sẽ như thế nào nếu nhận được thái độ cư xử lạnh nhạt của gia đình em?anh sẽ như thế nào nếu bố mẹ em phản đối đến cùng? Anh đã nói, khi anh cảm thấy không thể làm em hạnh phúc, anh sẽ buông tay em ra, tức alf nah cũng lo sợ những điều đó. Anh lo sợ anh không thể lo lắng cho em, anh lo sợ anh làm em khổ khi đứng giữa chữ hiếu và chữ tình, có lẽ mình cùng lo sợ nên mình buông tay nhau, cuộc đời là thế phải không anh? Người ta phải biết chấp nhận hy sinh cái này để được cái kia, với em, gia đình là quan trọng, em thà đau khổ chứ em không bao giờ bỏ rơi gia đình, họ đau một thì  em sẽ đau mười, chính vì thế mà em luôn cố gắng không chấp nhận những nhược điểm của anh, từ cái nghề công an vất vả, nguy hiểm của anh, đến cách cư xử của anh, em tìm mọi cách biện bạch để chôn vùi tình cảm của em với anh mà không nghĩ đến anh, em ác lắm phải không anh/

Em xin lỗi, xin lỗi anh thật nhiều. kì lạ thật, lúc nào em cũng chỉ biết nói xin lỗi anh. Bây giờ em như đang ở giữa dòng nước rồi, em cố vẫy vùng nhưng chẳng thể thoát ra được..em cũng không muốn làm thêm một người đau khổ nữa, vì người ta cũng là người tốt, thành đạt và tốt bụng, một người đúng với những tiêu chuần mà gia đình em đặt ra, vì người ta cũng chẳng có tội gì, giống như anh vậy, cái tội lớn nhất của cả hai người là đaz quen một người như em..em biết làm thế này là bất công với anh, nhưng mình hãy cố gắng sống tốt được không anh? Em P đã nói, mình không đến được với nhau, là sẽ có ít nhất 4 người đau khổ, em, anh, chồng của em và vợ của anh, mình cố gắng quên anh nhé. Chẳng biết 2 tháng, 2 năm hay cả cuộc đời này đây? Nhưng hãy cố gắng anh nhé. Em sẽ cố gắng tốt với người ta, anh cũng thế nhé! Bao giờ tìm được một người phù hợp, anh hãy giữ lấy làm bến đỗ cuộc đời cho mình anh nhé! Người đó phải tốt hơn em, yêu anh hơn em nhé! Em biết, anh là chú công an đẹp trai, hết lòng vì người khác, quan tâm đến những người xung quanh, có rất nhiều cô gái muốn đến với anh, vì thế hãy mở lòng mình anh nhé! Đừng đau khổ vì một người không xứng đáng như em, được không anh?

Em cũng sẽ tiếp tục sống, như mọi người mong muốn ở em, như người ta đánh giá là em cần như thế và phải phải như thế, em sẽ cố, cố thật nhiều, sẽ quên anh, sẽ sống tiếp…

Điều cuối cùng em muốn nói là xin lỗi anh, xin lỗi anh và người đó, xin lỗi cả hai người đàn ông rất tốt của em thật nhiều, xin lỗi cả hai người vì tất cả….

Anh thương yêu !!!!!!!!!

Có lẽ em chưa bao giờ gọi anh như thế dù anh luôn muốn, và dùng đủ mọi “ biện pháp” bắt em phải gọi anh là “ anh” , em cứng đầu thế nào thì anh biết mà, nhưng hôm nay em sẽ gọi anh như thế nhé?

Mấy hôm nay em không thể làm được việc gì cả, anh biết vì sao không? Vì anh đấy…sao em lại như thế này chứ?sao em lại cứ làm khổ mọi người thế? Em đã tự hứa rất nhiều em sẽ không quay đầu lại, đây là lần cuối cùng em nói chia tay anh, vậy mà sao em đau thế? Hôm nay là mình chia tay được tròn hai tháng, hai tháng mình không liên lạc trừ một lần mình nói rằng mình kết thúc từ đây. Mới hai tháng thôi mà sao em cảm giác như đã lâu lắm rồi, mới 2 tháng thôi mà sao em thấy anh đã xa em đến vậy? hoa anh tặng em, tất cả những gì liên quan đến anh, em vẫn giữ, hay bởi vì em không đủ dũng cảm vứt nó đi? Em tưởng rằng em đã quên anh, em đã tìm được người phù hợp với em, với những gì gia đình em mong muốn, em đã và sẽ cố gắng yêu người đó, nhưng không phải vậy, hình ảnh của anh vẫn vẹn nguyên trong em, sao vậy hả anh? Tại sao mình lại khổ sở vậy hả anh?em đau lắm, dù em biết mình không nên và không thể quay đầu lại, như thế khổ cho cả 3 chúng ta, nhưng sao em vẫn khóc? Em ước gì bây giờ anh ở trước mặt em, nếu như thế chắc em sẽ chạy đến, ôm anh mà khóc, có lẽ lúc đó em sẽ vứt bỏ tất cả, sẽ quên tất cả toan tính nghĩ suy. Tại sao lại thế này hả anh? Em biết phải làm sao bây giờ hả anh? Khi em đã cố gắng nhưng vẫn nhớ đến anh?

Giờ này em chỉ muốn anh lại đứng dưới cửa, ôm bó hoa cười thật tươi tặng em, ôm em vào lòng rồi 2 đứa lại nắm tay nhau đi dưới phố như trước kia. Anh có nhớ Tối hôm anh xuống chỗ em, dù hôm sau là anh thi 1 môn tốt nghiệp, dù anh phải “ bật tường” để đi, dù lúc đó là 9h đêm,dù anh phải đi xe máy 1 tiếng đồng hồ, xuống chỉ để nhìn em, nói chuyện với em 30 phút rồi lại đi xe máy về, anh có biết em vừa bực vừa thương anh thế nào không? Lúc gọi cho anh, là gần 12h đêm, nghe anh nói đã về đến trường, em mới thở “ phào” một cái, sao anh lại ngốc thế chứ? Vì nhớ em mà anh liều đến vậy chứ? Anh làm em lo lắng và thương anh như thế nào anh biết không?

 Lần cuối cùng anh ra thăm em, lúc đó em biết anh mệt lắm, nhưng nhìn thấy em anh lại cười thật tươi, như không mệt mỏi gì cả. khi anh từ quán nước đi vào, rồi khi anh buồn buồn ra về, lúc đó em chỉ muốn chạy theo ôm lấy anh, nhưng em không thể và đã không làm như thế. Trước anh, em luôn tự cho mình cái quyền định đoạt tất cả, em thích gì làm đó, em không cần nghĩ đến cảm giác của anh, em giận dỗi, tức tối, bắt bẻ anh..những tin nhắn, những cuộc gọi của anh hàng ngày khiến me phát bực cả lên, nhưng đó cũng chính là một phần cuộc sống của em. Em toan tính, em lo lắng anh không xứng với em về bằng cấp, về gia đình, nhưng thực ra phải là ngược lại mới phải đúng không anh? Em không xứng đáng với anh, với tình cảm của anh dành cho em, em là đứa con gái thực dụng, người ta coi thường những kẻ toan tính trong tình yêu, điều đó đúng, như chính em đang coi thường em vậy, em thấy sợ chính bản thân mình, em không thể hiểu nổi em nữa, không thể…

Em cứ càng cố vẫy vùng thì càng nhớ anh quay quắt, như em đnang lún chân xuống bùn, càng cố bước ra thì em càng lún sâu xuống. em nhớ những lần em quát thét bắt nạt anh, em nhớ những lần ăn vạ anh, nhớ những lần anh tặng hoa cho em. Em nhớ cái hôm anh đòi hát cho em nghe, lúc đó em buồn cười chết đi được mà không dám cười, giọng anh nghe kinh khủng thế mà anh dám khoe anh hát karaoke toàn 100d à? Anh có lừa em không đó?

Anh còn nhớ mình đã tính mai kia con cái sinh ra không được lười ăn như mẹ không? Anh có nhớ anh đã nói anh đi làm rồi hàng tuần sẽ ra thăm em không? Anh có nhớ mình đã tính sinh nhật em P mình sẽ tặng quà gì cho em P không? Cuối cùng thì tất cả những điểu đó đều một tay em phá nát. Sinh nhật em P em cũng lên chúc mừng cùng một người khác, không phải là anh. Tại sao anh không hận em?sao anh không làm gì có lỗi với em?để em không phải đau khổ thế này? Sao vậy hả anh? Em biết phải làm sao bây giờ?em phải làm sao để xoá được hình ảnh của anh, em phải làm sao để quên đi tất cả, để có thể sống tiếp như em toan tính bây giờ hả anh? Em phỉa làm sao đây? Anh cho em một phương án được không anh?

Em xin lỗi, nhưng có lẽ em không quay lại được nữa rồi, vì dù tình cảm của em như thế nào, thì gia đình em vẫn thế, quan niệm suy nghĩ của mọi người vẫn thế, định kiến xã hội vẫn thế và cái bẹnh “ sĩ” của em vẫn thế. Anh có chịu được không khi người ta nói thẳng với anh rằng anh thua kém em? Lúc đó anh sẽ đau lắm, em biết điều đó mà, nhưng anh sẽ đau một mình thôi, anh không để em biết, lo lắng đâu, anh đã luôn cố gắng để xóa dần cái khoảng cách đó với em, em biết mà…anh sẽ như thế nào nếu nhận được thái độ cư xử lạnh nhạt của gia đình em?anh sẽ như thế nào nếu bố mẹ em phản đối đến cùng? Anh đã nói, khi anh cảm thấy không thể làm em hạnh phúc, anh sẽ buông tay em ra, tức là anh cũng lo sợ những điều đó. Anh lo sợ anh không thể lo lắng cho em, anh lo sợ anh làm em khổ khi đứng giữa chữ hiếu và chữ tình, có lẽ mình cùng lo sợ nên mình buông tay nhau, cuộc đời là thế phải không anh? Người ta phải biết chấp nhận hy sinh cái này để được cái kia, với em, gia đình là quan trọng, em thà đau khổ chứ em không bao giờ bỏ rơi gia đình, họ đau một thì  em sẽ đau mười, chính vì thế mà em luôn cố gắng không chấp nhận những nhược điểm của anh, từ cái nghề công an vất vả, nguy hiểm của anh, đến cách cư xử của anh, em tìm mọi cách biện bạch để chôn vùi tình cảm của em với anh mà không nghĩ đến anh, em ác lắm phải không anh/

Em xin lỗi, xin lỗi anh thật nhiều. kì lạ thật, lúc nào em cũng chỉ biết nói xin lỗi anh. Bây giờ em như đang ở giữa dòng nước rồi, em cố vẫy vùng nhưng chẳng thể thoát ra được..em cũng không muốn làm thêm một người đau khổ nữa, vì người ta cũng là người tốt, thành đạt và tốt bụng, một người đúng với những tiêu chuần mà gia đình em đặt ra, vì người ta cũng chẳng có tội gì, giống như anh vậy, cái tội lớn nhất của cả hai người là đã quen một người như em..em biết làm thế này là bất công với anh, nhưng mình hãy cố gắng sống tốt được không anh? Em P đã nói, mình không đến được với nhau, là sẽ có ít nhất 4 người đau khổ, em, anh, chồng của em và vợ của anh, mình cố gắng quên anh nhé. Chẳng biết 2 tháng, 2 năm hay cả cuộc đời này đây? Nhưng hãy cố gắng anh nhé. Em sẽ cố gắng tốt với người ta, anh cũng thế nhé! Bao giờ tìm được một người phù hợp, anh hãy giữ lấy làm bến đỗ cuộc đời cho mình anh nhé! Người đó phải tốt hơn em, yêu anh hơn em nhé! Em biết, anh là chú công an đẹp trai, hết lòng vì người khác, quan tâm đến những người xung quanh, có rất nhiều cô gái muốn đến với anh, vì thế hãy mở lòng mình anh nhé! Đừng đau khổ vì một người không xứng đáng như em, được không anh?

Em cũng sẽ tiếp tục sống, như mọi người mong muốn ở em, như người ta đánh giá là em cần như thế và phải phải như thế, em sẽ cố, cố thật nhiều, sẽ quên anh, sẽ sống tiếp…

Điều cuối cùng em muốn nói là xin lỗi anh, xin lỗi anh và người đó, xin lỗi cả hai người đàn ông rất tốt của em thật nhiều, xin lỗi cả hai người vì tất cả….

Tác giả bài viết: ngoclinh_0408

 Từ khóa: gọi anh

Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 1 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • linh linh

    xin lỗi vì mình k bit ten ban! nhung thạt su rat cam on b! b a. khi ra di, nguoi do biet rang ban rat dau kho, va nguoi do cung dau kho nhu ban vay! nhung biet phai lam sao bgio? hi vong rang ban se tim duoc hanh phuc that su cho minh, mot nguoi con gai yeu ban hon, do la nhung gi ban xung dang duoc huong!!!

      linh linh   21/02/2011 07:11
  • motnguoiban

    Nếu tôi nói tôi với bạn giồng nhau,bạn có tin không?Giống về câu chuyện,khác là tôi là người con trai và bạn gái tôi ra đi để ở bên một người khác.Vì cô ấy cho rằng người kia yêu cô ấy hơn tôi và vì tôi ở xa cô ấy lắm.Xa lắm.Bạn ơi,bạn có biết rằng hằng đêm luôn có một người chờ đợi một tin nhắn hay một lý do không?Dù đau khổ,ai đó vẫn chờ đợi bạn.Thực sự điề người ta muốn nhất là bạn hạnh phúc đó.Thật hạnh phúc nha.Đừng hối hận vì lựa chọn bạn nhé.Vì không ai muốn bạn buồn đau.Hạnh phúc là điều qua đau khổ ta mới cảm nhận được.Chúc bạn hạnh phúc.

      motnguoiban   04/01/2011 13:57
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây