Chị phải làm sao đây ?

Thứ ba - 04/01/2011 21:11
Có phải chăng cuộc sống có một quy luật bù trừ? Khi chị đang cố gắng giúp đỡ mẹ trong chi tiêu bằng đồng lương ít ỏi, cố gắng để không cho bố mẹ phải lo lắng về mình vá chị còn chẳng muốn đi lấy chồng vì còn thương mẹ kham khổ, một mình lo lắng cho cả gia đình ăn, học .
Chị phải làm sao đây ?

 Em hơn chị nhiều thứ, em thông minh hơn, nhanh nhẹn hơn, được học cao hơn,điều kiện sống và học tập cao hơn, nhưng em có nghĩ những thứ em có từ đâu mà ra không? Hay em nghĩ bố mẹ sinh ra em là phải có nghĩa vụ chăm lo và đáp ứng nhu cầu của em, không được thì em vùng vằng khó chịu, là mẹ coi em là con. Mẹ mang thai em chín tháng mười ngày sinh ra em, nuôi em lớn cho em ăn, em  học , nhưng có tài, có học cao để làm gì khi em không tôn trọng chính người mẹ sinh thành ra mình?

Không người mẹ nào là không thương con, vì mẹ lo cho em sợ cho em thoải mái quá em sẽ học hỏi những cái không hay, lên mẹ dạy dỗ em trong khuôn khổ gia đình, nhưng mỗi lần mẹ nhắc nhở em học tập thì em cho rằng mẹ cấm đoán em không muốn cho em đi chơi, em thấy khó chịu vì những lời mẹ dặn, em cho nó là những câu nói có thừa, là vô bổ. Em nghĩ mình đủ lớn đủ thông minh để đối phó với cuộc đời này. Nhưng em đâu biết rằng, mỗi lần em cãi mẹ là lòng mẹ đau đến từng nào, là mỗi đêm trằn trọc khó ngủ là nước mắt của sự bất lực của một người mẹ không dạy bảo được con mình, là sự khó sử, sự xấu hổ khi người khác nói về cái hư hỏng của con mình, là sự tủi hổ đấy em có biết không?

Khi đã nói hết lời với em, em cho đó là thừa thì bây giờ mẹ đã không còn muốn nghe những lời nói trống không đó nữa rồi, và mẹ đã nói với em là từ nay mẹ không quan tâm nhắc nhở em nữa thì em cho mẹ câu trả lời gọn lỏn : " thank! ". Em chắc giờ cảm thấy vui và thoải mái lắm đúng không, mỗi lúc bố vắng nhà em lại chào mẹ : " Mẹ con đi ra đây lát " chưa cần sự đồng ý của mẹ hay không thì em đã đi ra khỏi cổng. Đâu phải Mẹ không nói gì thì là Mẹ không nghĩ , không lo lắng cho em nữa đâu, Mẹ còn lo hơn nhiều đấy.

Chị và em hễ cứ nói chuyện là em lại gạt phắt đi khiến chị không sao khuyên nhủ được em điều gì, chị chỉ biết em hay viết bài cho trang này chị cũng muốn gửi tâm sự đến cho em, hy vọng có một ngày em đọc và thay đổi cách sống của mình nhé. Đừng để đến khi mọi chuyện đã đến lúc tức nước vỡ bờ em nhé ! Vì chị không còn biết phải làm sao để hóa giải xích mích giữa em và mẹ nữa rồi.

Tác giả bài viết: cỏ úa

 Từ khóa: n/a

Tổng số điểm của bài viết là: 2 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 2 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • iamthedust

    trẻ con mà,chỉ đến khi vấp ngã mới biết đau.Có lẽ em bạn cũng vậy,đến lúc nhận ra sai lầm thì đã muộn để sửa sai.

      iamthedust   18/02/2011 21:56
  • dangvanbinh

    hãy nhìn nhiều khía cạnh...và hãy đặt mình vào đúa em và suy nghĩ...

      dangvanbinh   18/01/2011 07:16
  • apple

    he he ! ngốc..... 1 người chị ngốc! ko hỉu e mình mà cũng nói như vậy? bộ chị bít em chưa thay đổi sao? :D

      apple   17/01/2011 10:59
  • apple

    cậu giồng mình nhỉ, mình cũng có đứa em bướng bỉnh như em cậu ý, nhưng chắc có lẽ no còn bướng hơn ý, mình cũng ko bỉ làm sao nói cho nó hiu cả

      apple   15/01/2011 10:03
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây