Chỉ Riêng Ta !

Thứ năm - 04/02/2010 09:51
....................................Những khoảng thời gian cứ êm đềm trôi..........Trái tim ta dần dần đã trống rỗng...............................
Chỉ Riêng Ta !
Ta đã quên mất cãm giác đau là gì` ? Không biết còn chút gì đọng lại nơi ấy ko ?Nghe lạ và xa lắm rồi con người ta yêu nhiều hơn cả chính bản thân. Những kỷ niệm cứ nghĩ còn lại giữa ta - người , nào ngờ cũng vỡ tan thật mạnh làm lòng ta sóng sánh . Chỉ vì người con gái ta chưa từng biết! Không buồn sao ? Làm sao không khi mà cùng cực của nỗi đau ta như không còn tồn tại nữa. Có ai hiểu đc cảm giác ấy, có hiểu chăng cũng không ai mong đón nhận nó. Vì chính ta từng như thế và ta cũng sợ , không muốn có lại cảm giác bi thương đó nữa.Ta ngốc nghếch, khờ khạo rồi hoang tưởng để yêu người. Cuối cùng nhận được gì khi ta chỉ đổi lại là trái tim với trăm ngàn vết thương . Suốt 3 năm......!

Sao lại có đứa khờ và ngốc như ta thế ?Tin được không ? Nhưng thật sự là như thế !Cái sự thật luôn làm trái tim ta tan nát -Năm tháng qua với bao buồn vui, hờn giận, nhớ mong và.........Thất vọng !Dần như ta không còn thấy được lòng mình sự rung động nào . Ngỡ như nơi ấy, đã chết và chai sạn mất rồi.Ta không thể cứu sống nó lại, Sự tuyệt vọng kéo tâm hồn xuống tận cùng vực thẵm.Để với ta đời không còn sắc màu .Chỉ có sự nghi ngờ, phòng bị ngập trong lòng ta.Như một chiếc mặt nạ ta cố đeo lên cho mình .Mơ hồ .............suốt những ngày tháng sống với những giọt sương đời mình. Ta có già hơn tuổi đời hay tình yêu trong ta già đi theo nhưng vết đau của chính ta đây. Tội nghiệp quá chăng con bé bị lừa dối ?..........Không phải ! Sự khờ khạo , ngu ngốc đã để ta phải như bây giờ. Hối hận cũng muộn màng.....

.....Mà không ! Chưa bao giờ có sự hối hận trong trái tim chân thành . Chỉ có sự xấu hổ của trái tim giả dối thôi.Rồi sẽ có bao nhiêu trái tim dối trá, lọc lừa đến với đời ta. Bao nhiêu người con trai với vỏ bọc bên ngoài thu phục con tim non dại này. ............................
Tình Yêu ! sao nó xa vời vợi, mơ hồ,mù mịt và như ảo ãnh.Có còn tồn tại được nữa trong cái cõi lòng bị coi thường dẫm nát của ta không ? Nó làm ta sợ hãi và đôi lúc trốn chạy..............

Những khoảng thời gian cứ êm đềm trôi..............trái tim ta dần dần đã trống rỗng.Ta nhận ra giữa cuộc đời này, chỉ riêng ta , sự cô độc chiếm lĩnh cả cõi lòng. Ta cô đơn trong đời thường hoang dại. Ta chỉ là một con mèo chơ vơ lạc lõng, một con chim nhỏ bơ vơ ngoài mãnh đời mênh mông. Khóc ! Một hạt sương long lanh hay giọt đau của chính ta.

Tác giả bài viết: conmatdo

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây