Nỗi Lòng  2

Hai đứa học cùng trường đại học, khác lớp nhưng học chung trên một giảng đường rồi quen nhau...4 năm học, tình yêu lớn dần trong tôi nhưng biết rằng sẽ không có con đường nào dành riêng cho cả hai...gặp lại nhau ngày lấy bằng tốt nghiệp vừa vui vừa buồn...
chia tay để mỗi người về nơi dành riêng cho mình

Một cuộc đời đáng được cứu sống

Một người đàn ông đã liều cả tính mạng của mình để bơi đến vùng nước chảy siết rất nguy hiểm để cứu một đứa bé đang bị nước cuốn đi.

Sau khi bình tâm lại sau sự cố hãi hùng đó, cậu bé nói với người đàn ông rằng: "Cám ơn chú đã cứu sống cháu. cháu không biết phải làm gì để tạ ơn chú đã liều mình cứu cháu!".

Người đàn ông nhìn thẳng vào mắt cậu bé rồi bảo rằng: "Không có gì đâu, cậu bé ạ! Chỉ cần cháu chứng tỏ cho mọi người thấy rằng, cuộc đời của cháu là đáng được cứu sống".

Sống  1

Có ba người mặt mày buồn bã đến hỏi ý kiến bác sĩ tâm lý, làm thế nào để bản thân sống được vui vẻ.
“Các ông trước tiên nói xem các ông sống vì cái gì?” Bác sĩ hỏi.

Ông A nói: “Vì tôi không muốn chết, vì vậy mà tôi sống”.
Ông B nói: “Vì tôi muốn nhìn xem ngày mai có tốt hơn ngày hôm nay hay không, vì vậy mà tôi sống”.
Ông C nói: “Vì tôi có một gia đình phải nuôi dưỡng. Tôi không thể chết, vì vậy mà tôi sống”.
Bác sĩ lắc đầu nói: “Thế thì đương nhiên các ông không được vui vẻ rồi, vì các ông sống chỉ vì sợ hãi, chờ đợi, trách nhiệm bất đắc dĩ, chứ không vì lý tưởng”.
Con người nếu mất đi lý tưởng thì sẽ không thể sống vui vẻ được.

TÌnh bạn

Mở rộng hẻm. Cả xóm hân hoan. Riêng con bé ôm gốc mận già thút thít khóc. Làm sao cứu được người bạn lớn? Cứu những chùm mận căng bóng, cắn vào, mát ruột giữa trưa hè? Chả ai chịu để một cây mận đứng chơ vơ giữa đường cả!

Ngày đốn cây. Con bé trốn qua bà ngoại. Chiều về, nhìn góc sân trống huơ, nó òa khóc nức nở. Thương quá! Bố chọn đoạn thân mận đẹp nhất, khắc vào đấy mặt một ông cụ hiền từ.

Bây giờ, buồn vui nó lại rủ rỉ cùng cụ Mận!

Gừng cay muối mặn  1

Nắm tay tôi, anh âu yếm: “Nếu như sau này anh làm ăn thất bại, và chỉ có gừng với muối để nuôi em, em có bỏ anh không?”

Tôi cười. Lẽ nào có chuyện đó đâu anh.

Gia đình tôi phá sản. Mỗi người ly tán một nơi.

Một ngày mưa. Anh nói không thể mang lại hạnh phúc cho tôi. Anh có nhiều điều khổ tâm và khó nói…Tôi cười.

Tôi vẫn một mình đi giữa cuộc đời. Anh ơi gừng cay muối mặn là đây?!

Chú bé và ông già

"Cháu hay làm rớt cái muỗng khi ăn," chú bé nói.
"Ta cũng vậy," ông già nói.
"Cháu hay đái dầm," chú bé thì thầm.
"Ta cũng vậy luôn," ông già cười.
"Cháu hay khóc nhè," chú bé nói.
"Ta cũng vậy," ông già gật đầu.
"Nhưng tệ nhất là," chú bé nói, "người lớn hông thèm chú ý đến cháu gì hết."
Và chú bé cảm thấy bàn tay nhăn nheo nhưng ấm áp của ông già quàng lên vai mình.
"Ta hiểu cháu muốn nói điều gì," ông già bé nhỏ nói.

Đổ lỗi  2

Nếu bạn đổ lỗi lầm của mình cho cuộc đời, cuộc đời sẽ sẵn sàng đón nhận.
Nếu bạn đổ lỗi cho số phận, số phận chẳng có lý do gì khước từ.
Nếu bạn đổ lỗi cho những người hiền, họ sẽ cười và nhận lỗi về mình.

Có khi nào bạn đổ lỗi cho mình chưa? Chắc rất ít người trong chúng ta làm được điều này. Song đó lại là cách tốt nhất để bạn có được một tương lai không mắc phải lầm lỗi. Hãy thử ít nhất là một lần bạn nhé - đổ lỗi cho chính mình.

Hoa điên điển  1

Xưa, em sống ở quê. Mùa lũ, em ngâm mình mò củ ấu, hái bông điên điển . Tuổi mười lăm ngai ngái mùi bùn.

Em tìm về thành phố. Học đi, học nhảy, học liếc mắt cười tình. Tuổi thiếu nữ đôi mươi vành vạnh, thơm phức và kiêu hãnh.

Một bữa, em chạy ra từ trong khách sạn. Chiếc giày cao gót lật quai lăn tõm xuống cống đen ngòm để lộ đôi chân phèn tứa máu. Em khóc tức tưởi. Nước mắt ân hận làm trôi những thứ bôi trét giả tạo. Khuôn mặt lộ dần những nét quê xưa.

Em chợt nhớ những cánh hoa điên điển sắp tàn còn kịp ửng vàng trước lúc hoàng hôn.

Khóc  1

Vừa sinh ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa.
Năm 20 tuổi, qua nhiều khó khăn anh tìm được mẹ, nhưng vì danh giá gia đình và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ ra đi, không rơi một giọt lệ.
Hôm nay 40 tuổi, đọc tin mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc, anh nói:
- Tội nghiệp mẹ, 40 năm qua chắc mẹ còn khổ tâm hơn anh.

Bão  1

Sống miền duyên hải, công việc của anh gắn liền với tàu, với biển, với những chuyến khơi xa. Anh đi suốt, về nhà chẳng được bao ngày đã tiếp tục ra khơi. Mỗi lần anh đi chị lại lo. Radio, ti vi báo bão. Đêm chị ngủ chẳng yên, sợ bão sẽ cuốn anh ra khỏi đời chị.
Cuộc sống khá hơn, anh không đi biển nữa mà kinh doanh trên bờ. Anh đi sớm về trễ, có đêm vắng nhà, bảo vì công việc làm ăn. Nhưng nghe đâu...
Không phải bão, anh vẫn bị cuốn xa dần. Sóng gió, bão trong lòng chị.

Tình Đầu  1

Về quê, lần nào cũng vậy, hễ chạy qua ngã ba An Lạc là tôi cho xe chạy chậm hẳn lại, mắt nhìn vào ngôi nhà khuất sau vườn lá. Một lần, đứa con trai mười tuổi của tôi hỏi:
- Ba tìm gì vậy?
- Tìm tuổi thơ của ba.
- Chưa tới nhà nội mà?
- Ba tìm thời học sinh.
- Nội nói, lớn ba học ở Sài Gòn mà?
- À, ba tìm người... ba thương.
- Ủa, không phải ba thương mẹ sao?
- Ừ, thì cũng ... thương.
- Ba nói nghe lộn xộn quá. Con không biết gì cả.
- Ba cũng không biết.
Chỉ có Hồng Hạ biết. Mà Hạ thì hai mươi năm rồi tôi không gặp.

Bàn Tay

Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.

Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.

Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình.

Khóc và cười  1

Hôm nay đọc bài báo , thấy có câu nói :

"Khi bạn sinh ra tất cả mọi người xung quanh đều cười, riêng bạn thì khóc . Bạn hãy sống sao khi bạn chết đi tất cả xung quanh đều khóc , chỉ riêng bạn thì cười "

Tìm hạnh phúc ở đâu trong cuộc sống để thấy mình sống là có ý nghiã ....

Giao mùa

Không có mùa đông, nên mỗi khi gió bấc về trời se se lạnh lại thấy bùi ngùi ở trong lòng.

Hồi hai đứa yêu nhau thường bảo, mùa này là mùa đi chơi. Trời không nắng, chở em trên chiếc xe đạp, em vui lắm. Mới đó mà đã năm năm, tiếng cười em như vẫn còn đâu đó nhưng người thì đã khuất xa.

Mỗi khi trời giao mùa phai nắng, một niềm nhớ không rõ nguyên nhân chợt se sắt nhớ chuyện ngày xưa.

Bàn tay mẹ

Cắt móng tay cho mẹ. Con chợt nhận ra bàn tay mẹ toàn xương. Những lóng tay khô như cọng rạ phơi mất tính hồi sinh. Bàn tay ấy từng tắm rữa cho con, vỗ vào mông để con tròn giấc ngủ.

Áo con lành nhờ bàn tay mẹ. Con đói lòng bàn tay mẹ đút miếng cơm nhai. Giờ hai bàn tay mẹ đã gầy như không còn cách nào gầy nữa. Mẹ cố xỏ sợi chỉ vào lỗ kim nhưng đầu sợi chỉ cứ đưa qua đưa lại không sao xỏ vào được. Con thương mẹ vô cùng.

Tấm lòng con trẻ

Như mọi lần, hai mẹ con chị vừa ăn cơm vừa xem tivi. Chị vô ý đánh rơi muỗng, cơm văng tung toé. Thằng bé nhanh nhẫu đứng dậy:

- Má làm rớt muỗng à? Tại má cầm lâu mỏi tay đó mà! Để con lấy khăn lau, chớ hổng sao đâu.

Chị sững người nhìn theo cái dáng lon ton của thằng bé.

Mới hôm qua chị đã nổi giận khi con mình vô ý đánh đổ thức ăn! Chao ôi!
Lẽ ra tấm lòng độ lượng này phải là của người lớn chúng ta.

HÃY NÓI MỘT LỚI CHÚC

Vào một buổi sáng, khi tôi đang đi bộ như thường lệ thì có một chiếc xe tải đi chầm chậm lại và dừng cạnh tôi. Tôi nghĩ chắc người lái xe, một người đàn ông có tuổi, muốn hỏi đường, nhưng ông đến bên tôi và cho tôi xem một tấm hình chụp một cậu bé khoảng năm tuổi.
- Đây là cháu trai của bác – Ông nói – bây giờ nó đang ở trong bệnh viện.
- Chắc là ông ấy muốn xin một ít tiền – tôi nghĩ thầm và đưa tay định rút ví ra.
Nhưng ông muốn một thứ khác.
- Bác đã gặp tất cả những ai mà bác có thể chỉ để đề nghị họ hãy dành cho cậu bé một lời chúc. Cháu sẽ chúc cho nó sớm khoẻ lại chứ?
Tất nhiên tôi không thể từ chối.
Tác giả: Lee Ryan Miller
Tamhondep dịch (theo inspirational stories)

KHÔNG BỎ CUỘC

Có sáu con ếch đang đi trong rừng. Bỗng nhiên có hai con bị rơi xuống một cái hố sâu. Những con còn lại thấy cái hố quá sâu và nghĩ rằng lần này chắc chắn hai bạn của chúng sẽ chết. Chúng khuyên hai con ếch dưới hố hãy chấp nhận cái chểt nhưng cả hai vẫn đang cố nhảy lên miệng hố.


Cuối cùng, một trong số hai con ếch đã nghe lời những con ở trên và chấp nhận cái chết. Còn con kia vẫn tiếp tục cố hết sức nhảy lên khỏi miệng hố mặc cho những con còn lại nói nó đừng phí công vô ích. Rồi nó cũng nhảy được lên khỏi hố.


Lúc đó những con kia mới hỏi tại sao lại không nghe lời của chúng. Con ếch mới giải thích là do nó bị điếc và nó nghĩ là những đồng loại của nó đang khuyên nó cố hết sức để thoát ra.

Đôi giày

Vào một ngày nọ, khi Gandhi bước lên tàu thì đột nhiên một trong hai chiếc giày ở chân anh bị rơi xuống đường tàu. Anh không thể lấy lại được nó nữa vì tàu đã bắt đầu chuyển bánh.
Bỗng nhiên Gandhi từ từ lấy nốt chiếc giày còn lại ra và ném nó lại gần chiếc giày kia trước sự ngạc nhiên của các bạn đồng hành.
Khi được hỏi tại sao lại làm như thế, Gandhi mỉm cười và nói: "Sẽ có một người nghèo khổ nào đó tìm thấy chiếc giày nằm trên đường ray và anh ta sẽ có cả một đôi giày để đi."


Các tin khác

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây